Bây giờ chúng ta phải xem xét đạo đức Cơ Đốc liên quan đến tình dục, điều mà các Cơ Đốc nhân gọi là đức hạnh khiết tịnh (chastity). Quy tắc khiết tịnh của Cơ Đốc giáo không được nhầm lẫn với quy tắc xã hội về sự “kín đáo” (modesty) (theo một nghĩa của từ này); tức là phép tắc, hay sự đoan trang. Quy tắc xã hội về phép tắc quy định bao nhiêu phần cơ thể con người nên được phô bày và những chủ đề nào có thể được đề cập đến, và bằng những từ ngữ nào, tùy theo phong tục của một vòng tròn xã hội nhất định. Vì vậy, trong khi quy tắc khiết tịnh là như nhau đối với mọi Cơ Đốc nhân ở mọi thời đại, thì quy tắc về phép tắc lại thay đổi.
Tôi đã nói rằng chúng ta sẽ không bao giờ có được một xã hội Cơ Đốc trừ khi hầu hết chúng ta trở thành những cá nhân Cơ Đốc. Dĩ nhiên, điều đó không có nghĩa là chúng ta có thể trì hoãn việc làm bất cứ điều gì cho xã hội cho đến một ngày tưởng tượng nào đó trong tương lai xa xôi. Nó có nghĩa là chúng ta phải bắt đầu cả hai công việc cùng một lúc – MỘT: công việc xem xét làm thế nào để áp dụng chi tiết nguyên tắc “Hãy làm cho người khác điều bạn muốn người khác làm cho mình” vào xã hội hiện đại, và HAI: công việc trở thành kiểu người thực sự sẽ áp dụng nguyên tắc đó nếu chúng ta biết cách. Bây giờ tôi muốn bắt đầu xem xét quan niệm của Cơ Đốc giáo về một người tốt là như thế nào – hay bản thông số kỹ thuật của Cơ Đốc giáo dành cho cỗ máy con người.
Có phải Thiên Thần là loài hoàn toàn vô thể xác? Vô thể xác đối với chúng ta, còn đối với Thiên Chúa thì không, Thiên Chúa thấy rõ mọi sự của Thiên thần cũng như Quỷ ma, vì Quỷ ma cùng một bản chất với Thiên thần. Do đó chúng ta cũng không thể nhìn thấy Quỷ ma như nhìn thấy cái bàn hay cái ghế, nhưng chúng vẫn hiện hữu và tồn tại.
Sự đầu phục và hạ mình trọn vẹn đã được Đấng Christ trải qua: trọn vẹn bởi vì Ngài là Thiên Chúa; đầu phục và hạ mình bởi vì Ngài là con người. Niềm tin của Cơ Đốc nhân là: nếu chúng ta bằng cách nào đó dự phần vào sự khiêm nhường và thống khổ của Đấng Christ, chúng ta cũng sẽ dự phần vào sự chiến thắng của Ngài đối với cái chết, tìm thấy một sự sống mới sau khi qua đời, và trong sự sống đó, chúng ta trở nên những tạo vật trọn vẹn và hạnh phúc trọn vẹn. Điều này mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với việc chúng ta cố gắng làm theo sự dạy dỗ của Ngài.
Phải chăng các Thiên thần có Thân xác Kết hợp với mình theo Bản tính? Không có, theo Thánh Aquinas thì không có, như vậy cũng không có Thân xác Quỷ ma theo bản tính của chúng. Như vậy chúng ta đã nhìn thấy cái gì? Dáng hình gì của Quỷ ma từ cổ xưa đến giờ?
Liệu các Thiên Thần có Bất hoại không? Tùy thuộc vào ý chí của Thiên Chúa, và ý chí của chính các Ngài. Nhưng các Ngài xuất phát từ nguyên nhân của Thiên Chúa, do vậy sẽ không có khả năng khả hoại do chính các Ngài.
Liệu các Thiên Thần có khác biệt nhau về Loài không? Trong Mục 4 này Aquinas đã giải đáp một số thắc mắc về Loài của Thiên thần, từ đó tôi cũng có thể suy niệm ra tính chất loài của Quỷ ma, thậm chí là chất thể của chúng, và một số suy luận về mô thể của chúng. Tuy tôi vẫn còn nhiều câu hỏi khác, nhưng sẽ củng cố thêm luận cứ để cố gắng giải thích về Quỷ ma, theo nghĩa Thần học hơn.
Trong siêu hình học của Aristotle, mọi sự vật cụ thể trong thế giới tự nhiên (một cái cây, một con người, một bức tượng) đều là một hợp thể không thể tách rời của hai nguyên lý: Chất thể (Matter) và Mô thể (Form).
Có một câu chuyện kể về một cậu nam sinh được hỏi, cậu nghĩ: Thiên Chúa giống như thế nào. Cậu trả lời rằng, theo những gì cậu hiểu thì Thiên Chúa là “Kiểu người lúc nào cũng rình mò xem có ai đang vui vẻ hay không và rồi cố gắng ngăn cản chuyện đó.” Và tôi e rằng đó chính là kiểu ý niệm mà từ Đạo đức (Morality) gợi lên trong tâm trí rất nhiều người: một thứ gì đó can thiệp, một thứ gì đó ngăn cản bạn có một khoảng thời gian vui vẻ. Trong thực tế, các quy tắc đạo đức là những hướng dẫn để vận hành cỗ máy con người. Mọi quy tắc đạo đức hiện diện ở đó là để ngăn chặn sự hỏng hóc, hay sự căng thẳng, hay sự ma sát trong quá trình vận hành của cỗ máy ấy. Đó là lý do tại sao thoạt đầu, những quy tắc này dường như liên tục can thiệp vào các khuynh hướng tự nhiên của chúng ta. Khi bạn được dạy cách sử dụng bất kỳ loại máy móc nào, người hướng dẫn luôn miệng nói: “Không, đừng làm như thế,” bởi vì tất nhiên, có đủ mọi thứ trông có vẻ ổn và có vẻ là cách tự nhiên để xử lý cỗ máy đối với bạn, nhưng thực ra lại không hiệu quả.
Vậy là, chúng ta đang đối mặt với một sự lựa chọn gây khiếp hãi. Người đàn ông mà chúng ta đang thảo luận, hoặc là (và hiện là) đúng như những gì Người đã nói, hoặc là một kẻ điên, hoặc là một thứ gì đó tồi tệ hơn. Giờ đây, đối với tôi, rõ ràng Người không phải là kẻ điên cũng chẳng phải là ác quỷ: và do đó, dù điều này có vẻ kỳ lạ, kinh khủng hay khó tin đến mức nào, tôi vẫn phải chấp nhận quan điểm rằng Người đã và đang là Thiên Chúa. Thiên Chúa đã đổ bộ xuống thế giới bị quân thù chiếm đóng này trong hình hài con người.
