Liệu Cơ Đốc nhân có thể bị Quỷ nhập tràng?

by Pao Pevil

Trong hành trình đức tin và nghiên cứu thần học, một câu hỏi luôn khơi dậy nhiều cuộc tranh luận sôi nổi và không ít trăn trở là liệu một Cơ Đốc nhân chân chính có thể bị quỷ nhập hay không. Mặc dù Kinh Thánh không đưa ra một lời khẳng định trực tiếp hay một câu trả lời mang tính định nghĩa ngắn gọn về vấn đề này, dòng chảy xuyên suốt của Lời Chúa lại cung cấp những nền tảng vô cùng vững chắc để chúng ta tìm kiếm câu trả lời. Dựa trên những lẽ thật sâu sắc về sự ngự trị của Thánh Linh, chúng ta có thể mạnh dạn khẳng định một niềm tin cốt lõi rằng: ma quỷ không thể chiếm hữu hay kiểm soát cuộc đời của một người đã thực sự thuộc về Đấng Christ.

Để thấu hiểu bản chất của vấn đề, trước hết chúng ta cần phải phân định một cách rõ rệt giữa hai khái niệm thường bị nhầm lẫn: việc “bị quỷ nhập” và việc “chịu sự áp bức hoặc ảnh hưởng từ ma quỷ”. Trạng thái bị quỷ nhập, như được mô tả sinh động qua các phân đoạn Kinh Thánh Tân Ước như Lu-ca 4:33-35, Lu-ca 8:27-33 và Ma-thi-ơ 17:14-18, là tình trạng ma quỷ giành quyền kiểm soát trực tiếp, toàn diện lên tư tưởng cũng như mọi hành động của một con người. Ngược lại, sự áp bức hoặc ảnh hưởng của thế lực tối tăm lại là những cuộc tấn công tâm linh từ bên ngoài, hoặc những lời xúi giục, cám dỗ nhằm kéo con người vào các hành vi tội lỗi, điều mà sứ đồ Phi-e-rơ và Gia-cơ đã từng cảnh báo trong I Phi-e-rơ 5:8-9 và Gia-cơ 4:7. Điều đáng chú ý là trong tất cả các sách Phúc âm và Thư tín luận bàn về cuộc chiến tâm linh, điển hình như Ê-phê-sô 6:10-18, Kinh Thánh chưa bao giờ đề cập đến việc phải đuổi quỷ ra khỏi một tín hữu. Thay vào đó, người thuộc về Chúa luôn được dạy bảo phải tỉnh thức để chống cự lại ma quỷ, chứ không phải đi tìm cách trục xuất chúng ra khỏi bản thân mình.

Sở dĩ thế lực tối tăm không thể trú ngụ bên trong một Cơ Đốc nhân là bởi vì tấm lòng của họ đã trở thành đền thờ thiêng liêng, nơi Đức Thánh Linh toàn năng chọn để ngự trị. Theo các phân đoạn sách Rô-ma 8:9-11, I Cô-rinh-tô 3:16 và 6:19, ngay từ khoảnh khắc một người bằng lòng tiếp nhận Đức Kitô, họ đã được ấn chứng bằng Đức Thánh Linh của lời hứa (Ê-phê-so 1:13). Thật khó có thể tưởng tượng một Đức Chúa Trời uy nghiêm và thánh khiết lại cho phép ma quỷ cùng chung sống hay chiếm quyền kiểm soát một tạo vật mới (II Cô-rinh-tô 5:17) – người vốn đã được mua chuộc bằng giá rất cao là chính dòng huyết báu của Đấng Christ (I Phi-e-rơ 1:18-19). Dù trong cuộc sống thường nhật, các tín hữu vẫn phải đối diện với những trận chiến thuộc linh gay gắt chống lại thế lực của Satan, thì trận chiến ấy luôn diễn ra từ bên ngoài chứ không bao giờ xuất phát từ bên trong vương quốc nội tâm của họ. Lời tuyên bố đầy quyền năng của sứ đồ Giăng trong I Giăng 4:4 đã minh chứng cho điều này: “Hỡi các con cái bé mọn, phần các con, là thuộc về Đức Chúa Trời, đã thắng được họ rồi, vì Đấng ở trong các con là lớn hơn kẻ ở trong thế gian”. Đấng ở trong chúng ta chính là Chúa Thánh Linh, còn kẻ ở trong thế gian là Satan cùng bè lũ của nó; và một khi Đấng lớn hơn đã ngự trị, bóng tối không bao giờ có thể lấn át được ánh sáng.

Tuy nhiên, trước những bằng chứng Kinh Thánh mạnh mẽ như vậy, một số giáo sư và nhà nghiên cứu vẫn cố gắng sử dụng thuật ngữ “quỷ ám” thay cho “quỷ nhập” để lập luận rằng ma quỷ vẫn có thể kiểm soát phần nào cuộc đời một Cơ Đốc nhân. Sự tranh luận về câu chữ này rốt cuộc không làm thay đổi được bản chất của thực tế thuộc linh. Dù dùng bất kỳ tên gọi nào, việc mô tả hiện tượng “quỷ ám” cuối cùng vẫn hướng đến một kết quả giống như “quỷ nhập”, đó là sự chiếm hữu và khống chế. Việc thay đổi thuật ngữ không thể bác bỏ một chân lý rằng ma quỷ hoàn toàn không có quyền cư trú hay tước đoạt chủ quyền của một người đã thuộc về Đức Chúa Trời. Mặc dù áp lực và sự cám dỗ từ thế giới tối tăm lên đời sống người tin kính là có thật và không thể phủ nhận, Kinh Thánh vẫn kiên định không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho thấy Cơ Đốc nhân có thể bị quỷ nhập hay ám vào.

Nhiều người thường dùng những trải nghiệm thực tế mang tính cá nhân để phản bác quan điểm trên, chẳng hạn như câu chuyện về một người nào đó trông có vẻ là một Cơ Đốc nhân sốt sắng nhưng lại có những biểu hiện sa ngã hoặc bị quỷ khống chế. Trước những hiện tượng ấy, chúng ta cần ghi nhớ một nguyên tắc giải kinh tối quan trọng: không bao giờ được phép dùng trải nghiệm cá nhân làm thước đo để diễn giải Kinh Thánh. Ngược lại, mọi kinh nghiệm, hiện tượng trong đời sống phải được sàng lọc và kiểm chứng qua lăng kính lẽ thật tuyệt đối của Lời Chúa, như lời khẳng định trong II Ti-mô-thê 3:16-17. Khi chứng kiến một người tự xưng là tín hữu nhưng lại mang những dấu hiệu bị ma quỷ chiếm hữu, điều đó nên đặt ra một dấu hỏi lớn về tính chân thật trong đức tin ban đầu của người ấy, chứ không thể làm lung lay lẽ thật của Kinh Thánh. Người đó có thể chỉ là một tín hữu danh nghĩa chưa thực sự tái sinh, hoặc họ là một Cơ Đốc nhân chân thật đang phải trải qua sự bức hại tâm linh cực độ từ bên ngoài, hay thậm chí là đang đối diện với những hội chứng tâm lý, tâm thần phức tạp chưa được y học gọi tên.

Tựu trung lại, dòng chảy lẽ thật của Kinh Thánh luôn mang đến niềm an ủi và sự bảo đảm vững chắc cho mỗi chúng ta. Sự ngự trị của Đức Thánh Linh và giá trị cứu chuộc toàn vẹn của Đấng Christ là bức tường thành kiên cố bảo vệ người tin kính khỏi mọi sự chiếm hữu của ma quỷ. Thay vì sống trong nỗi sợ hãi mơ hồ về sự xâm nhập của bóng tối, Cơ Đốc nhân được kêu gọi hãy đứng vững trong đức tin, mặc lấy mọi khí giới của Đức Chúa Trời để chống cự lại các mưu chước của kẻ thù, và bước đi trong sự đắc thắng trọn vẹn mà Ngài đã ban cho.

You may also like