Đánh giá một vụ Quỷ ám tại Ohio

by Pao Pevil

Tháng 7 năm 2007, tại một khu rừng nhỏ nằm sát khu dân cư ở bang Ohio, đã xảy ra một sự kiện khiến nhiều người địa phương cho đến nay vẫn xem như một trong những hiện tượng siêu nhiên đáng sợ nhất từng được truyền miệng trong vùng. Ẩn sâu giữa khu rừng ấy là một đường hầm nhân tạo có kết cấu giống một hệ thống cống ngầm khổng lồ, lạnh lẽo và tối tăm, nơi từ lâu đã gắn liền với những lời đồn về các tai nạn chết người trong quá trình xây dựng. Người dân quanh vùng tin rằng nơi đó chưa bao giờ thật sự yên tĩnh kể từ sau những cái chết ấy.

Nhân chứng chính của vụ việc là một cô gái trẻ, ở đây gọi là Nhân chứng A. Vào thời điểm đó, cô đang trải qua cú sốc tinh thần nặng nề sau cái chết của mẹ vì bệnh tật. Những ngày trước khi bước vào khu rừng, cô liên tục gặp các hiện tượng kỳ lạ như thể có một thứ gì đó đang cố ngăn cản mình tiến về phía đường hầm. Có lúc cô tỉnh dậy trong trạng thái cơ thể tê cứng như hóa đá, không thể cử động. Có lúc cô cảm nhận được một sự hiện diện vô hình đứng lặng trong căn bếp tối om của ngôi nhà. Đáng sợ hơn cả là vào một đêm, cô nghe thấy giọng nói của người mẹ quá cố vang lên rất gần bên tai, yếu ớt nhưng khẩn thiết: “Đừng đi…”

Sau đó, cô bắt đầu mơ thấy khu rừng. Trong giấc mơ ấy, đường hầm hiện ra như một cái miệng đen sâu hun hút, và bên trong tồn tại một thực thể mơ hồ nhưng đầy ác ý đang chờ đợi thứ gì đó bước vào. Dù bị ám ảnh bởi những điềm báo ấy, cô vẫn cùng người bạn tên Beth quyết định tới nơi đó. Với Beth, đây chỉ là một cuộc phiêu lưu tìm cảm giác mạnh. Nhưng với Nhân chứng A, dường như cô đang bị kéo tới đó bởi một lực hút vô hình mà chính mình cũng không hiểu nổi.

Khi cả hai bước vào đường hầm, ánh sáng từ bên ngoài nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng. Không khí bên trong đặc quánh, ẩm lạnh và im lặng đến mức chỉ còn tiếng bước chân vọng lại từ các bức tường bê tông ướt nước. Chính trong sự im lặng ấy, họ nghe thấy tiếng cười trẻ con vang lên từ sâu trong bóng tối.

Nhân chứng A lập tức phủ nhận điều mình vừa nghe. Cô cố ép bản thân tin rằng đó chỉ là ảo giác do tâm lý căng thẳng gây ra. Nhưng Beth lại phản ứng hoàn toàn khác. Cô đứng chết lặng, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước như thể đang lắng nghe một lời mời gọi bí mật nào đó. Một sự tò mò khó giải thích dần chiếm lấy cô. Bất chấp sự sợ hãi của bạn mình, Beth bắt đầu tiến sâu hơn vào trong đường hầm, bỏ mặc Nhân chứng A đứng lại phía sau.

Khoảnh khắc bị bỏ lại một mình cũng là lúc mọi thứ thay đổi.

Nhân chứng A cảm thấy cơ thể mình cứng đờ. Không khí xung quanh đột nhiên trở nên nặng nề đến nghẹt thở, như thể cả bóng tối đang ép sát vào người cô. Một cảm giác bị theo dõi xuất hiện rất rõ rệt, không còn là linh cảm mơ hồ mà giống như có thứ gì đó đang đứng ngay gần, quan sát từng hơi thở của cô trong im lặng.

Rồi cô nghe thấy tiếng bước chân.

Chậm rãi. Nặng nề. Rất gần.

Âm thanh ấy không giống tiếng vọng trong đường hầm mà giống hệt tiếng chân của một người đang bước tới phía sau lưng cô. Từng bước một tiến sát lại. Nhân chứng A không dám quay đầu. Toàn bộ bản năng sinh tồn trong cô như bị đóng băng. Cô chỉ biết đứng bất động, tim đập dữ dội trong lồng ngực.

Đúng lúc ấy, một luồng hơi lạnh áp sát bên tai cô.

Một giọng nam trầm thấp vang lên bằng tiếng thì thầm, rõ ràng đến rợn người:

“Đừng quay lại.”

Đó không phải là một lời khuyên. Nó giống một mệnh lệnh tuyệt đối phát ra từ một thứ gì đó đang đứng ngay sau lưng cô trong bóng tối. Nhưng nỗi hoảng loạn đã khiến cô phá vỡ lời cảnh báo ấy. Cô quay phắt người lại.

Phía sau cô hoàn toàn trống rỗng.

Không có ai cả.

Chỉ có bóng tối đặc quánh trải dài trong đường hầm lạnh lẽo.

Ngay lúc cô còn chưa kịp hiểu điều gì vừa xảy ra, một đốm sáng trắng vụt ngang qua phần sâu nhất của đường hầm. Nó xuất hiện và biến mất nhanh đến mức giống như một tia plasma lao xuyên trong bóng tối. Beth lúc này cũng quay trở lại, gương mặt tái mét vì sợ hãi. Cả hai lập tức bỏ chạy.

Nhưng trước khi thoát khỏi đường hầm, họ còn nghe thấy một âm thanh cuối cùng vọng tới từ phía sau.

Đó là tiếng hét của một người phụ nữ.

Âm thanh kéo dài, đau đớn và tuyệt vọng đến mức khiến cả hai gần như hoảng loạn hoàn toàn. Tiếng hét dội vào các vách bê tông như một ký ức bị mắc kẹt trong không gian suốt hàng thập kỷ. Nó không giống tiếng kêu cứu hướng về họ, mà giống sự tái hiện vô tận của một bi kịch chưa bao giờ được giải thoát.

Sau đêm hôm đó, cuộc sống của Nhân chứng A thay đổi hoàn toàn.

Cô không bao giờ quay lại khu vực ấy vào ban đêm nữa. Ngay cả ban ngày, mỗi khi tới gần khu rừng, cô vẫn có cảm giác như đang bị ai đó theo dõi từ phía sau các tán cây. Nỗi sợ ấy không biến mất theo thời gian mà trở thành một phần cố định trong tâm trí cô.

Điều kỳ lạ hơn là sau biến cố đó, cô bắt đầu trải qua những hiện tượng mà bản thân mô tả như sự “thức tỉnh tâm linh”. Cô thường xuyên mơ thấy những sự việc chưa xảy ra rồi chứng kiến chúng diễn ra ngoài đời thật vài ngày sau đó. Những linh cảm bất thường xuất hiện ngày càng nhiều, như thể đêm trong đường hầm đã mở ra một cánh cửa nào đó mà lẽ ra con người không nên chạm tới.

Theo góc nhìn của những người nghiên cứu hiện tượng siêu nhiên, đường hầm tại Ohio dường như không chỉ là nơi lưu giữ tàn dư năng lượng từ các cái chết bi thảm trong quá khứ. Những tiếng cười trẻ em hay tiếng hét đau đớn có thể được xem là dạng “dư âm ký ức”, giống một đoạn ghi âm vô hình lặp đi lặp lại trong không gian. Nhưng sự xuất hiện của giọng nói phía sau lưng Nhân chứng A, cùng hành vi tiếp cận và tương tác trực tiếp, lại cho thấy sự tồn tại của một thực thể có ý thức thật sự.

Trong toàn bộ câu chuyện ấy, chi tiết ám ảnh nhất không phải là tiếng bước chân hay bóng tối của đường hầm, mà là giọng nói của người mẹ đã khuất trước đó. Nếu những gì Nhân chứng A trải qua là thật, thì có lẽ người mẹ không phải nguồn gốc của hiện tượng, mà chỉ đang cố tuyệt vọng bảo vệ con gái mình khỏi một nơi mà ranh giới giữa thế giới của người sống và một thứ gì khác đã trở nên quá mong manh.

Có những không gian dường như hấp thụ quá nhiều đau đớn, cái chết và tuyệt vọng đến mức bản thân chúng cũng thay đổi. Và đôi khi, khi con người bước vào những nơi như vậy, thứ bị tác động không chỉ là tâm trí, mà còn là chính phần sâu kín nhất trong linh hồn họ.

You may also like

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.