Si-Te-Cah: Chủng tộc người khổng lồ tóc đỏ

by Pao Pevil

Từ bao đời nay, những câu chuyện về người khổng lồ vẫn luôn là một bức màn bí ẩn đầy sức hút đối với nhân loại. Tại vùng đất Nevada hoang sơ của nước Mỹ, thổ dân thuộc bộ tộc Paiute từ lâu đã truyền tai nhau một truyền thuyết rùng rợn về cuộc chiến giữa tổ tiên họ và một chủng tộc người khổng lồ tóc đỏ mang tên Si-Te-Cah. Trong ngôn ngữ bản địa, “Si-Te-Cah” có nghĩa là “bọn người ăn cây bấc”. Sở dĩ có cái tên này là bởi những kẻ khổng lồ thường sử dụng cây bấc – một loại cây mọc dại ở các vùng đầm lầy – để đan kết thành bè mảng trốn chạy. Đáng sợ hơn, vùng ven hồ Humboldt với những bãi bấc mọc um tùm cũng chính là nơi chúng thường xuyên rình rập, nhẫn tâm bắt cóc những người phụ nữ Paiute đang làm việc để mang về ăn thịt.

Dù chỉ là một nhóm nhỏ, sự hung hãn và thói quen ăn thịt người của Si-Te-Cah đã gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ, buộc người Paiute phải đứng lên chống cự đến cùng. Theo lời kể của những già làng, tổ tiên họ đã dũng cảm truy đuổi những sinh vật khát máu này đến tận hang ổ cuối cùng. Quyết tâm tận diệt mối họa, các chiến binh Paiute đã chất đầy cành cây, củi khô ngay tại cửa hang Lovelock rồi phóng hỏa. Trong biển lửa ngùn ngụt, một vài tên khổng lồ liều mạng lao ra ngoài nhưng đều nhanh chóng gục ngã dưới cơn mưa mũi tên của thổ dân. Số còn lại bị mắc kẹt sâu bên trong, vĩnh viễn mất mạng vì sức nóng và khói độc. Như một sự an bài của đất trời, một trận động đất kinh hoàng đã xảy ra sau đó, vùi lấp hoàn toàn hang Lovelock và xóa sạch mọi dấu tích tàn ác của bọn người khổng lồ tóc đỏ.

Con đường mòn dẫn đến hang Lovelock
Con đường mòn dẫn đến hang Lovelock

Những tưởng câu chuyện bi tráng ấy mãi chỉ là huyền thoại thì đến năm 1913, hang Lovelock chính thức được khám phá. Hơn một thập kỷ sau, vào năm 1924, một đoàn thám hiểm khảo cổ chuyên nghiệp từ Đại học Berkeley đã đặt chân đến đây, bắt đầu quá trình điều tra và khai quật bài bản. Họ phát hiện ra rằng hang động này sâu chừng 12 mét và rộng đến 18 mét. Ban đầu, nơi đây còn được giới thám hiểm gọi là “hang Móng ngựa” bởi cấu trúc bên trong uốn cong hình chữ U rất đặc trưng. Đi sâu vào lòng đất, các nhà khảo cổ đã choáng ngợp khi tìm thấy hơn 10.000 đồ tạo tác cùng xác ướp của hai người khổng lồ tóc đỏ: một thi thể nữ cao chừng 1,9 mét và một thi thể nam có chiều cao vượt trội, hơn 2,4 mét.

Đầu lâu người khổng lồ bên cạnh đầu lâu người thường ở Nhà bảo tàng Humboldt
Đầu lâu người khổng lồ bên cạnh đầu lâu người thường ở Nhà bảo tàng Humboldt

Ngay lập tức, những phát hiện tại hang Lovelock đã tạo nên một cơn địa chấn trong giới học thuật, bởi nó dường như đang minh chứng cho tính chân thực của các truyền thuyết truyền miệng không chỉ ở Bắc Mỹ mà còn trên toàn cầu. Thực tế, ngay cả những nền văn minh vĩ đại như thổ dân Aztec (phát triển mạnh ở Trung và Nam Mexico vào thế kỷ XIV, XV) hay người Maya (từng ngự trị đỉnh cao ở Trung Mỹ và Nam Mexico từ thế kỷ IV đến thế kỷ VIII) cũng lưu giữ các ghi chép về những cuộc đối đầu nảy lửa với một chủng tộc người khổng lồ đến từ miền Bắc. Xa hơn nữa, dọc theo biên giới hai quốc gia Nam Mỹ là Peru và Bolivia, các nhà nghiên cứu đã tìm thấy một số hộp sọ kỳ lạ gần hồ Titicaca. Chúng có mái tóc màu đỏ và cấu trúc sọ thuôn dài, được cho là tàn tích của người khổng lồ. Điều thú vị là các bộ lạc bản địa quanh hồ Titicaca, điển hình là người Uros, cũng sở hữu những truyền thuyết về một giống người khổng lồ tóc đỏ rất giỏi việc ghép và điều khiển thuyền bè bằng cây sậy – một điểm tương đồng đáng kinh ngạc với tập tục tết bè bằng cây bấc của bọn Si-Te-Cah.

Dường như, di tích về những con người khổng lồ không chỉ giới hạn ở châu Mỹ mà đã trải dài khắp các châu lục qua từng thập kỷ. Năm 1931, tại đáy hồ cạn Humboldt gần khu vực Lovelock, người ta lại phát hiện thêm hai bộ khung xương vô cùng to lớn. Một bộ cao 2,5 mét được bọc tỉ mỉ trong những tấm vải phủ nhựa – một phương thức hoàn toàn khác biệt so với kỹ thuật ướp xác của người Ai Cập; bộ còn lại thậm chí cao đến 3 mét. Đến năm 1950, hóa thạch một khúc xương đùi dài tới 1,2 mét được khai quật gần dòng sông Euphrates ở Thổ Nhĩ Kỳ, khiến các nhà khoa học phải ước tính chiều cao thực sự của cá thể này có thể lên tới 5 mét. Chuyến hành trình khám phá tiếp tục lan rộng khi vào năm 1970, một bộ xương người khổng lồ tóc đỏ lộ diện giữa những tán rừng rậm Amazon.

Đầu vịt giả làm mồi bắt vịt trời tìm thấy trong hang Lovelock được trưng bày ở Nhà bảo tàng Smithsonian
Đầu vịt giả làm mồi bắt vịt trời tìm thấy trong hang Lovelock được trưng bày ở Nhà bảo tàng Smithsonian

Chưa dừng lại ở đó, năm 1976, Viện bảo tàng Smithsonian (Mỹ) tiếp tục công bố phát hiện của các nhà khảo cổ học về những mảnh xương của một người đàn ông cao từ 2,5 đến 3 mét tại vùng đất của người Kurd ở miền Nam Thổ Nhĩ Kỳ. Ngay cả trong thế kỷ 21, bí ẩn vẫn tiếp diễn: năm 2004, hệ lụy từ một trận sóng thần kinh hoàng ở đảo Phi Phi (Thái Lan) đã vô tình làm phát lộ những mảnh xương của một người khổng lồ cao khoảng 3 mét; và liền kề sau đó vào năm 2005, hai ngôi mộ cổ giấu kín những bộ hài cốt dài hơn 10 mét đã được đưa ra ánh sáng tại Syria.

Tuy nhiên, song song với những bằng chứng vật lý, giới khoa học vẫn luôn tồn tại những luồng ý kiến hoài nghi. Điển hình là vào năm 2005, nhà nhân chủng học người Mỹ Adrienne Mayor đã xuất bản cuốn sách tựa đề “Huyền thoại hóa thạch của những người Mỹ đầu tiên” (Fossil Legends of the First Americans). Trong tác phẩm của mình, bà đưa ra góc nhìn phản biện sắc bén khi gợi ý rằng kích thước khổng lồ của người Si-Te-Cah rất có thể chỉ là kết quả của một sự hiểu nhầm tai hại. Theo bà Mayor, khu vực Nevada vốn là nơi vùi lấp vô số hóa thạch của voi ma mút, gấu hang động cùng nhiều loài động vật khổng lồ thời tiền sử. Những người tham gia khai quật ở giai đoạn đầu do thiếu hụt kiến thức và chuyên môn đã nhầm lẫn xương thú với xương người. Còn về chi tiết “mái tóc đỏ” bí ẩn, bà giải thích rằng đó đơn thuần là quá trình biến đổi màu sắc dưới sự tác động lâu dài của các yếu tố môi trường như đất, nước và nhiệt độ sau hàng ngàn năm bị vùi lấp.

Dẫu có nhiều tranh cãi, những bằng chứng mới thỉnh thoảng vẫn xuất hiện để hâm nóng lại bí ẩn này. Vào năm 2013, hai nhà truy tìm sinh vật huyền bí Bigfoot là MK Davis và Don Monroe đã bất ngờ công bố một bộ ảnh độc quyền chụp tại hang Lovelock. Những bức ảnh ghi lại dấu tay khổng lồ in hằn trên phiến đá hang động, có kích thước to gấp đôi bàn tay của một người đàn ông trưởng thành, dấy lên nghi vấn mạnh mẽ rằng đây chính là dấu vết để lại của người Si-Te-Cah.

Ngày nay, những bí ẩn về hang Lovelock và tộc người Si-Te-Cah vẫn là một di sản văn hóa và lịch sử vô giá. Từ năm 1984, hang Lovelock đã được Chính phủ Mỹ trân trọng đưa vào Sổ đăng ký Địa điểm Lịch sử quốc gia (National Register of Historic Places). Một lượng lớn đồ tạo tác thu thập được từ hang động đã được chuyển về lưu giữ tại Hội Lịch sử Nevada ở Reno, dù một số khác đã không may trôi nổi vào tay giới sưu tập tư nhân. Đối với những du khách khao khát tìm hiểu sự thật, họ có thể đến tham quan Nhà bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Humboldt ở Winnemucca, bang Nevada để tận mắt chiêm ngưỡng vài đồ tạo tác, xương sọ và xương hàm được cho là của người khổng lồ. Mặc dù tại Winnemucca có một bảo tàng nhỏ trưng bày cổ vật hang Lovelock nhưng lại khẳng định không có món đồ nào là minh chứng tuyệt đối cho sự tồn tại thực sự của Si-Te-Cah, sự hiếu kỳ của công chúng vẫn không hề suy giảm. Hơn nữa, những di tích về chủng tộc tóc đỏ này vẫn đang được bảo quản và trưng bày một cách trang trọng tại nhiều bảo tàng danh tiếng khắp nước Mỹ, tiêu biểu như chiếc đầu vịt giả làm mồi săn vô cùng tinh xảo đang nằm tại Viện bảo tàng Smithsonian, hay những mảnh xương cổ đại tĩnh lặng nằm trong lồng kính của Nhà bảo tàng bang Nevada – tiếp tục cất giữ những bí mật chưa có lời giải đáp cuối cùng.

You may also like

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.