001. Ám ảnh mãi mãi

by Pao Pevil

Chuyện xảy ra năm tôi mười hai tuổi, trong kỳ nghỉ hè theo mẹ về thăm quê ngoại tại một thị trấn nhỏ ở Mexico. Vừa đặt chân đến nơi, chúng tôi đã nhận được lời cảnh cáo nghiêm ngặt: tuyệt đối không được lảng vảng gần ngôi nhà hàng xóm bên kia đường, nơi những dị tượng rùng rợn đang ngày đêm bủa vây.

Thiếu nữ 16 tuổi sống trong căn nhà ấy dường như đã bị một thế lực hắc ám đoạt hồn, hay theo cách nói xót xa của bà ngoại tôi, “con bé đang mang một con quỷ trong người”. Mọi thứ bắt đầu bằng những tiếng thì thầm vô hình sát bên tai, rồi đến những tiếng bước chân bám riết lấy cô gái mọi lúc mọi nơi. Cô từ chối thức ăn, mất đi giấc ngủ, và mỗi buổi sáng tỉnh dậy, trên thân thể lại hằn lên vô số vết cào xé và bầm tím tứa máu không rõ nguyên do. Một vị linh mục đã được mời đến, nhiều lần vẩy nước thánh và làm phép thanh tẩy căn nhà, nhưng tà khí dường như không hề suy chuyển. Nỗi khiếp đảm đè nặng đến mức cha mẹ cô phải gửi những đứa con khác sang nhà ông bà để lánh nạn, bởi cô gái bắt đầu bước vào những cơn điên dại và bạo lực. Âm khí bao trùm cả khu phố; những người đi ngang qua đều cảm thấy lạnh toát sống lưng, có kẻ còn quả quyết đã thấy những cái bóng đen lướt qua và nghe những âm thanh rợn ngợp vọng lại. Anh chị em họ của tôi hoảng loạn đến mức thà đi đường vòng thật xa để đến cửa hàng tạp hóa, chứ nhất quyết không dám bước ngang qua nơi ngự trị của thế lực tà ác ấy. Riêng tôi, dù sợ hãi, nhưng một thứ tò mò ma quái nào đó cứ thôi thúc tôi trân trân nhìn về phía ngôi nhà mỗi khi bước ra ngõ, hoang mang không biết mình đang chờ đợi thứ gì hiện hình.

Một buổi sáng nọ, tôi bị đánh thức bởi giọng thì thầm đầy hoang mang của những người lớn về một biến cố vừa xảy ra đêm qua. Trên bức tường của căn nhà ám khí đó, một vết ố lớn đỏ thẫm hình thành chỉ sau một đêm, trông hệt như máu tươi. Dù họ đã dùng xà phòng hì hục cọ rửa cặn kẽ và sơn đè lên, nhưng đến chập tối, vết máu quỷ dị ấy lại từ từ hiện hình ngay tại vị trí cũ, rõ nét và đỏ ối như đang rỉ máu. Vị linh mục lại được mời đến, ông ném nước thánh lên tường, đọc kinh cầu nguyện trong lúc người ta gột rửa vết dơ một lần nữa, nhưng vô vọng; bình minh vừa ló dạng, vết máu lại chễm chệ ở đó như một sự thách thức của cõi âm. Tin tức đồn xa, cả thị trấn như chìm trong cơn chấn động. Dân làng tụ tập lại, lập thành những nhóm cầu nguyện nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Những tràng chuỗi hạt Mân Côi truyền tay nhau hết nhóm này đến toán khác kéo đến, cất tiếng nguyện cầu dồn dập, cố gắng dùng sức mạnh đức tin để xua đuổi thứ tà vật đang ngự trị.

Đương nhiên, lũ trẻ chúng tôi bị cấm tiệt việc bén mảng đến gần căn nhà đó, vì bà ngoại sợ rằng chúng tôi sẽ bị quỷ ám hoặc rước thứ nhơ nhuốc ấy về nhà. Thế nhưng, sự tò mò mù quáng của tuổi thơ đã lấn át đi nỗi sợ. Chúng tôi quyết định lẻn đi, lén lút nấp sau lưng dòng người để tận mắt chiêm ngưỡng vết máu bí ẩn. Khi tiến lại gần lối vào chật ních những con người đang lầm rầm đọc kinh, đập vào tai chúng tôi là tiếng gào thét man dại của một cô gái trẻ đang chịu muôn vàn đau đớn. Xen lẫn trong tiếng khóc xé lòng và lời cầu cứu thảm thiết là những tiếng gầm gừ trầm đục, phi nhân tính xé toạc không gian. Chính lúc này, những người anh chị em của tôi run rẩy, khiếp đảm lùi lại. Chị gái túm chặt lấy cánh tay tôi kéo giật lùi, nhưng tôi như bị một ma lực thao túng, cố sức chen lấn qua đám đông để xông vào trong. Và cảnh tượng hiện ra sau cánh cửa đó đã vĩnh viễn khắc sâu vào tâm trí tôi một nỗi ám ảnh kinh hoàng. Trước mắt tôi là cô gái tội nghiệp đang bị trói gô vào cột trụ cầu thang bằng những sợi dây thừng to bản. Cô tiều tụy đến mức chỉ còn là một bộ xương bọc da, vặn vẹo trong cơn vật vã. Rồi trong một tích tắc, giữa cơn điên loạn, cô ta dường như nhận ra sự hiện diện của tôi. Cô vặn cổ quay phắt lại, đôi mắt sâu hoắm xoáy thẳng vào mắt tôi, và khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo, quái gở. Tôi đứng chết trân, tay chân lạnh toát, toàn thân như bị hóa đá. Ngay khoảnh khắc ngột ngạt ấy, một lực kéo mạnh đến mức suýt làm tôi ngã nhào đã lôi tuột tôi ra khỏi căn nhà. Đó là bà ngoại tôi, khuôn mặt bà hằn lên sự giận dữ tột độ lẫn nỗi khiếp sợ. Lần đầu tiên tôi nếm trải hậu quả của sự không vâng lời bằng một sự hối hận tột cùng, bởi kể từ ngày hôm đó, mỗi khi nhắm mắt lại, khuôn mặt hốc hác cùng nụ cười ma quái ấy lại hiện về như một lời nguyền, bóp nghẹt tâm trí tôi bằng suy nghĩ rằng cô ta sẽ giật đứt sợi dây thừng và tìm đến tận giường tôi.

Vài ngày sau biến cố đó, gia đình tôi tức tốc thu dọn hành lý trở về Mỹ. Sau này, tôi nghe phong phanh rằng cô gái ấy đã qua khỏi. Người ta không rõ phép màu đến từ những cuộc thanh tẩy liên tục của vị linh mục, từ lời cầu nguyện không ngừng nghỉ của dân làng, hay từ sự can thiệp của một vị pháp sư địa phương (brujo) được gia đình bí mật mời đến. Vị pháp sư ấy đã phán quyết rằng đây hoàn toàn không phải là một ca quỷ ám thông thường, mà là hậu quả của một loại tà thuật, một ngải chú hắc ám mang sức mạnh tàn phá khủng khiếp. Nguyên căn của tai ương bắt nguồn từ lòng đố kỵ; sắc đẹp rực rỡ của cô đã vô tình lọt vào mắt xanh của một kẻ không nên dây vào, dẫn đến đòn thù thâm độc từ cõi tối. Khi bình phục, cô gái vội vã được đưa sang Mỹ sống cùng người thân để cắt đứt mọi vướng bận. Tôi không bao giờ biết tường tận những gì đã giày vò thân xác cô, hay phép màu nào đã kéo cô về từ cõi chết. Điều duy nhất vĩnh viễn in hằn trong tôi là những gì tôi đã tận mắt chứng kiến: hình hài tàn tạ, thê lương của cô, và những thứ âm thanh u ám, quái gở nhất, mang đậm hơi thở của ma quỷ mà tôi chưa từng nghe thấy trong đời. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng từng mảnh ký ức về khuôn mặt điên dại cùng nụ cười ám ảnh đó vẫn vẹn nguyên, sống động, và tiếp tục gieo rắc nỗi rợn ngợp trong tôi cho đến tận bây giờ.

You may also like