Hồ sơ số 008

by Pao Pevil

Để hiểu được những gì đã xảy ra, tôi buộc phải nhắc đến một truyền thuyết cổ xưa của Nhật Bản về những Ochi-musha (Tàn binh) – những võ sĩ đạo bại trận, mang trên mình bộ giáp rách nát, tay lăm lăm thanh kiếm gãy không vỏ và tháo chạy trong tuyệt vọng khỏi chiến trường. Bạn tôi, Aya, mang trong mình dòng máu của một gia tộc như thế. Tổ tiên của cô từng là những samurai quyền quý, nhưng vì trốn chạy khỏi sự truy sát của một vị Tướng quân (Shogun) khét tiếng tại cố đô Kyoto, họ đã phải phiêu bạt khắp chốn. Những người chạy về phía nam đều bỏ mạng dưới lưỡi gươm của quân phục kích, máu nhuộm đỏ cả một dải đường trốn chạy. Aya luôn tin rằng, thứ oán khí ngút ngàn từ thời chiến quốc ấy chưa từng buông tha cho gia tộc mình. Cô ấy đinh ninh rằng oan hồn của những kẻ truy sát vẫn đang lẩn khuất trong cõi âm, chực chờ giáng tai ương xuống hậu duệ của những kẻ đào tẩu. Chính vì nỗi sợ hãi thâm căn cố đế đó, Aya luôn cự tuyệt mọi lời rủ rê đến Kyoto của tôi, sợ rằng việc bước chân vào vùng đất tử địa năm xưa sẽ đánh thức những thế lực tà ác đang ngủ yên.

Sau nhiều lần thuyết phục bất thành, chúng tôi đành nhượng bộ và quyết định đặt chân đến Shiga, một tỉnh nằm sát vách Kyoto, với niềm tin ngây thơ rằng ranh giới địa lý có thể ngăn cản được nghiệp chướng của dòng máu. Chuyến đi bắt đầu khá suôn sẻ, chúng tôi hạ cánh xuống sân bay Kansai và tìm đường đến một lữ quán (Ryokan) truyền thống khi bóng tối vừa chập choạng buông xuống. Không khí chốn lữ quán vắng lặng đến rợn ngợp. Khi nhận phòng, một linh cảm xui rủi xẹt qua tâm trí khiến tôi buột miệng hỏi Aya liệu cô ấy có cảm nhận được thứ âm khí nào đang lẩn khuất quanh đây không, nhưng cô ấy chỉ cười xòa và gạt đi. Đêm đó, sau bữa tối lạnh lẽo với những hộp cơm mua vội, chúng tôi rủ nhau lên tầng thượng của lữ quán để hóng gió. Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, nơi sân thượng vắng vẻ ấy lại toát ra một luồng khí lạnh toát sống lưng. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, nhấm nháp chút kem vani và nước ngọt có ga. Mọi thứ tưởng chừng như rất bình yên, cho đến khi tai ương thực sự ập đến.

Không một dấu hiệu báo trước, Aya đột ngột đổ gục xuống, thân thể lạnh ngắt như một cái xác không hồn. Trong cơn hoảng loạn tột độ, tôi xốc nách, chật vật kéo cô ấy đến băng ghế gần nhất. Khi Aya mở bừng mắt ra trong vòng tay tôi, tôi cứ ngỡ đó chỉ là cơn choáng váng bình thường. Nhưng không, thứ đang nhìn tôi lúc này dường như không phải là Aya. Đôi mắt cô ấy vằn lên những tia nhìn sắc lẹm, xa lạ và đầy tà khí. Cô ấy thô bạo hất văng tôi ra, dáng điệu cứng đờ, lạnh lẽo bước đi như thể vụ ngất xỉu vừa rồi chưa từng xảy ra. Quá sững sờ, tôi chỉ biết chôn chân tại chỗ. Đột nhiên, Aya khựng lại, xoay người và chỉ thẳng ngón tay vào mặt tôi. Bằng một chất giọng ồm ồm, uy quyền và đầy rùng rợn của những kẻ bề trên từ hàng thế kỷ trước, thứ đang mượn thân xác bạn tôi gầm lên: “Này, kẻ kia!”. Khí lạnh bao trùm lấy tôi khi âm dung oán hận ấy tiếp tục đay nghiến: “Ngươi không nghe ta nói sao?”. Và rồi, trong khoảnh khắc máu trong tim tôi như đông cứng lại, nó gằn từng chữ: “Hay là ta nên nhảy xuống dưới kia?”.

Sự hoảng loạn lấn át cả nỗi sợ, tôi lao đến như điên, bịt chặt lấy miệng Aya để ngăn những âm thanh man rợ ấy thoát ra và dồn sức kéo tuột cô ấy về phía thang máy. Aya vùng vẫy kịch liệt, cô ấy tiếp tục hất văng tôi ra một lần nữa, nhưng lần này, bàn tay cô ấy cứ liên tục quờ quạng, miết dọc bên hông một cách điên cuồng như đang tuyệt vọng tìm kiếm chuôi của một thanh gươm tàng hình. Giây phút cửa thang máy xịch mở ở tầng của chúng tôi, thân xác Aya trút bỏ mọi sinh lực, đổ ập xuống sàn và ngất lịm đi lần thứ hai. Tôi kinh hãi vác người bạn xụi lơ của mình vào phòng, khóa chặt cửa lại, và trong suốt ba ngày còn lại của chuyến đi, cả hai chúng tôi đều câm lặng, tuyệt nhiên không một ai dám nhắc lại sự kiện kinh hoàng đêm đó. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, tôi vẫn không ngừng bị dằn vặt bởi câu hỏi ám ảnh: Liệu bạn tôi thực sự đã bị đoạt hồn bởi một tàn binh mang đầy oán khí, hay đó chỉ là một màn kịch cay độc nhằm xua đuổi tôi khỏi ranh giới của cố đô?

You may also like