Chuyện xảy ra khi tôi mới mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng cái đêm hôm ấy vẫn bám riết lấy tâm trí tôi cho đến tận bây giờ. Hồi đó, cha con tôi tham gia một hội nhóm dành cho các gia đình có cha mẹ ly hôn, và hoạt động thường niên của chúng tôi là cắm trại vào dịp cuối tuần. Lần ấy, cả đoàn đến khu cắm trại Three Links nằm ở WiMuk thuộc bang California, một vùng đất vốn nổi tiếng với cảnh sắc thanh bình nhưng cũng ẩn chứa bề dày lịch sử về bộ tộc da đỏ MiWuk từng sinh sống từ ngàn xưa. Sáng thứ Sáu, sau khi dựng lều và dùng bữa trưa, tôi tụ tập cùng đám trẻ con trong vùng và kéo nhau đi bộ về phía nam khu trại. Nơi đó có một bãi đất trống trải, hoàn toàn phẳng lì và tuyệt nhiên không có lấy một ngọn cỏ hay cành cây nào mọc lên nổi. Lúc bấy giờ, sự dị thường của mảnh đất chết ấy chỉ thoáng qua trong đầu tôi vài giây rồi nhanh chóng bị gạt đi, bởi chúng tôi đang mải mê biến nó thành một sân bóng bầu dục hoàn hảo cho đến tận lúc chạng vạng.
Khi mặt trời khuất bóng, những đám mây đen kịt từ đâu ùn ùn kéo tới. Một cơn mưa rừng xối xả trút xuống khiến cả đám hoảng loạn thu gom đồ đạc và chạy trối chết để giữ cho lều trại không bị ngập nước. Nhờ sự nỗ lực của một người lớn trong đoàn, trưởng trại đã đồng ý cho chúng tôi chuyển vào ngủ tạm qua đêm tại hội trường chung bằng gỗ của khu trại. Những tưởng đó sẽ là một đêm bình yên khô ráo, nhưng khi tất cả vừa trải nệm nheo nhóc trên sàn được chừng vài tiếng, âm khí bắt đầu rỉ rả buông xuống. Một người phụ nữ trong đoàn đột nhiên thì thầm về một “cảm giác” gai ốc đang choán lấy bà. Bà lẩm bẩm về một thực thể vô hình nào đó đang lảng vảng quanh đây, một thứ năng lượng u ám mà bà đang cảm nhận được rất rõ. Vốn là một gã thiếu niên cứng đầu không tin vào quỷ thần, tôi chỉ biết tò mò vểnh tai nghe. Người phụ nữ ấy bỗng lững thững đứng dậy, bước như mộng du về phía cửa chính rồi từ từ vặn tay nắm. Bà đứng sững ở đó, miệng há hốc kinh hoàng, khiến tất cả chúng tôi vội vã ríu rít kéo đến xem rốt cuộc thứ tà vật gì đang đứng bên ngoài bóng tối.
Cả đám người chen chúc nhau trên khoảng hiên rộng bằng gỗ, phóng tầm mắt xuống con đường đất mịt mù phía dưới. Xuyên qua màn mưa trắng xóa, người phụ nữ bắt đầu run rẩy miêu tả về một bóng đen đang tiến về phía chúng tôi. Tim tôi đập thình thịch khi chính mắt tôi cũng bắt đầu nhìn ra cái bóng sừng sững của một người đàn ông cao lớn đang lầm lũi bước lên con đường mòn. Bức màn mưa dữ dội dường như bị bẻ cong, uốn éo xung quanh hắn tạo thành một thứ ảo ảnh vặn vẹo đến rợn ngợp. Hoàn toàn không có khuôn mặt hay bất cứ đường nét sinh học nào của con người, thực thể ấy chỉ là một vùng không gian đen đặc, quái gở. Ngay cả khi ánh sáng chói lòa từ chiếc đèn pha cỡ lớn được treo tít trên ngọn cây cách đó năm mươi thước hắt xuống, nhân dạng của tà vật ấy vẫn chỉ là một khối hắc ám đặc quánh, mờ ảo giữa cơn dông. Bóng đen đó lướt đến và dừng lại ngay trước thềm hiên, ngay dưới chân chúng tôi. Hắn cứ đứng bất động ở đó, vô hồn và tĩnh lặng. Dù thời gian có lẽ chỉ trôi qua chừng một phút, nhưng cái áp lực nghẹt thở, lạnh toát sống lưng ấy khiến tôi có cảm giác như cả một thế kỷ đang kéo dài đằng đẵng, trước khi thực thể ma quái ấy tan biến hoàn toàn vào cõi vô hình.
Cơn ớn lạnh vẫn còn bám chặt lấy da thịt khi cả nhóm vội vã lùi tót vào trong hơi ấm của hội trường, tuyệt nhiên không một ai hé răng nửa lời về những gì vừa chứng kiến. Chúng tôi cuộn tròn trong chăn, cố dỗ dành bản thân chìm vào giấc ngủ với nỗi hoang mang tột độ, có lẽ vì ai nấy đều sợ hãi nếu nói ra, họ sẽ phải thừa nhận rằng cả đám vừa vướng vào một cơn ảo giác tập thể rùng rợn. Mãi đến nhiều tháng sau, khi nỗi sợ đã nguôi ngoai phần nào, chúng tôi mới dám khơi lại chuyện cũ trong vài chuyến cắm trại tiếp theo. Người phụ nữ linh cảm được âm khí đêm đó đã cất công tìm hiểu về lịch sử của vùng đất này và phát hiện ra rằng, ngay gần khu vực chúng tôi cắm trại chính là một khu mộ cổ của người da đỏ. Dẫu tôi không thể tìm thêm được bất cứ ghi chép lịch sử nào để chứng minh mối liên hệ giữa mảnh đất chết, bóng đen vặn vẹo trong mưa và khu nghĩa địa nọ, nhưng cái đêm kinh hoàng ấy đã vĩnh viễn thay đổi cuộc đời tôi. Trải nghiệm chạm trán cõi âm đó đã để lại một di chứng ám ảnh sâu sắc, thôi thúc tôi điên cuồng lao vào nghiên cứu và tìm kiếm những bằng chứng về thế giới bên kia. Giờ đây, khi đã ngoài ba mươi tuổi, tôi bao quanh mình bằng những thiết bị thu âm hiện tượng điện từ (EVP – Electronic Voice Phenomenon), máy ảnh, phần mềm phân tích âm thanh, khao khát tìm lại dấu vết của cõi âm dẫu biết rằng, sẽ chẳng có hiện tượng dị thường nào có thể khắc sâu vào tâm trí tôi chân thực và đáng sợ như cái đêm sấm chớp ở Three Links.
