Hồ sơ số 007

by Pao Pevil

Ký ức về tháng Năm năm 2004 đến giờ vẫn hằn sâu trong tâm trí tôi như một vết sẹo tấy đỏ, khi tôi mới chỉ là một đứa trẻ tám, chín tuổi. Mọi chuyện bắt đầu vào ngày chú ruột tôi hớt hải thông báo cả nhà phải lập tức rời đi để về quê nội ở tỉnh Pangasinan, mang theo sự bồn chồn về những tai ương mờ ám đang bủa vây lấy căn nhà từ đường. Qua những lời thì thầm to nhỏ của chú với bà nội, tôi lờ mờ chắp vá được một sự thật rợn người: người chị họ của tôi bỗng nhiên ngất lịm đi không rõ nguyên do, rồi khi mở mắt tỉnh dậy lại hóa điên cuồng, hung hãn đến mức người nhà phải trói ghim lại. Mờ đất năm giờ sáng, chuyến xe từ Antipolo lăn bánh, lầm lũi lao đi trong bầu không khí đặc quánh sự bất an, cố gắng chạy đua với ánh mặt trời để mau chóng về đến nơi. Dọc đường, sự tò mò của một đứa trẻ xui khiến tôi gặng hỏi, để rồi lạnh toát sống lưng khi nghe chú – vốn là một mục sư Tin Lành đang tu nghiệp – khẳng định chắc nịch rằng chị Rachel đang bị tà vật chiếm xác. Lúc ấy, tâm trí non nớt của tôi vẫn cố vin vào lý trí, khăng khăng cho rằng chuyện ma quỷ tà thuật chỉ là những lời huyễn hoặc nực cười của người lớn.

Thế nhưng, mọi hoài nghi trong tôi đã vỡ vụn ngay khoảnh khắc bước chân vào nhà nội lúc hai giờ chiều. Đập vào mắt tôi là cảnh tượng quỷ dị như bước ra từ cõi âm: chị Rachel nằm bất động trên giường, hai tay và hai chân bị trói chặt tàn nhẫn bằng những mảnh áo lót. Bên cạnh, bà nội và cô tôi đứng đờ đẫn, tay run lẩy bẩy ôm cuốn Kinh Thánh mở toang, miệng lâm râm đọc kinh Kính Mừng trong tuyệt vọng. Chú tôi vội vã đi thỉnh một albularyo (thầy pháp trị bệnh bằng tín ngưỡng địa phương) về làm phép, còn tôi bị lùa vào một góc với lời dặn cấm không được nhúc nhích hay lên tiếng. Bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở cho đến khi thầy pháp bước vào. Bà ta lầm bầm những chú ngữ xa lạ, dùng thứ dầu mỡ mờ đục miết lên trán chị tôi thành hình chữ thập. Ngay tức khắc, tà vật bừng tỉnh. Chị Rachel trừng mắt, vùng vẫy và gào thét man dại, hai chân đạp điên cuồng trúng vào cả bà và cô tôi khiến họ dù dốc toàn lực vẫn chới với không sao giữ nổi. Âm thanh kinh hoàng nhất là chuỗi cười sằng sặc bật ra từ cổ họng chị – một điệu cười the thé, đặc sệt oán khí và hoàn toàn không thuộc về người con gái yếu ớt, rụt rè mà tôi từng biết. Chút sinh khí mong manh của chị dường như đã bị một sức mạnh dã thú nào đó nuốt chửng hoàn toàn. Chỉ sau một hồi vật vã giằng co cùng những lời nguyện cầu khản đặc, con ác quỷ mới tạm lui, bỏ lại chị tôi rũ rượi, bật khóc nức nở và lầm bầm hát một khúc thánh ca. Suốt ba ngày ròng rã sau đó, tôi bị bủa vây trong sự nơm nớp lo sợ, chứng kiến chị mình liên tục trồi sụt thất thường giữa phần người yếu ớt và cơn bạo tàn của ác linh, tuyệt đối không dám bước đến gần vì sợ thứ tà khí kia quay sang vồ lấy mình.

Đến buổi sáng ngày thứ ba, sự kìm nén ngột ngạt trong nhà khiến tôi lén chuồn ra gốc xoài cổ thụ hơn năm mươi năm tuổi ngoài vườn để chơi đùa. Vốn là đứa trẻ thích la cà một mình, tôi say sưa trèo lên vắt vẻo dưới tán lá âm u mát rượi mà chẳng hề mảy may cảnh giác. Nhưng rồi, ánh mắt tôi bất giác bị hút chặt vào lớp vỏ sần sùi của nhánh cây ngay trước mặt. Chẳng biết từ lúc nào, những vân gỗ tự nhiên đã vặn vẹo, méo mó xếp quấn vào nhau tạo thành hình thù của một khuôn mặt tà ma quỷ dị đang trừng mắt nhìn thẳng vào tôi. Một luồng âm khí lạnh buốt lập tức luồn qua sống lưng, tôi có cảm giác như toàn bộ dương khí và sinh lực trong người vừa bị một hố đen vô hình rút cạn tột độ. Hoảng loạn, tôi luống cuống trèo xuống, co giò bỏ chạy thục mạng vào nhà trong cơn ớn lạnh không ngừng. Đêm hôm ấy, tà khí phát tác, tôi lên cơn sốt hầm hập như thiêu như đốt. Trong cơn mê sảng đứt đoạn, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng bà nội đang rì rầm lần từng hạt Mân Côi khẩn thiết xua đuổi tà ma quấy phá.

Phép màu thay, đến hôm sau thì cơn sốt quái ác cũng lùi dần. Chú tôi trầm giọng kể lại lời bà, bảo rằng chính sự tò mò tọc mạch của một đứa trẻ lạ nước lạ cái như tôi đã vô tình xui khiến thực thể mờ ám đang hành hạ chị Rachel quay sang dòm ngó. Phúc mạng tôi còn lớn nên tà vật chưa kịp đoạt xác. Cho đến tận bây giờ, khi nhiều năm tháng đã trôi qua, lớp sương mù của thời gian vẫn không thể che lấp được ký ức ớn lạnh về những ngày u ám ấy, ngày mà tôi tận mắt chứng kiến sự hiện diện của “sapi” (hiện tượng tà linh mượn xác trong tín ngưỡng dân gian) hiển hiện rùng rợn ngay giữa cõi đời thực.

You may also like