Asmodeus

by Pao Pevil

Asmodeus (còn được biết đến với các tên gọi như Ashmedai, Asmodeus hay Asmoday) là một trong những vị vua khét tiếng nhất của loài quỷ (shedim) trong thần thoại Do Thái giáo và thần học Hồi giáo. Bước ra từ những trang sách cổ, hắn được biết đến nhiều nhất với vai trò là ác quỷ phản diện trong Sách Tobit của Kinh thánh, đồng thời là nhân vật cộm cán trong hàng loạt giai thoại liên quan đến Vua Solomon. Khi nền Quỷ học phương Tây phát triển, Asmodeus được liệt vào hàng ngũ Thất đại Ma vương của Địa ngục, nắm giữ chiếc vương miện đại diện cho một trong Bảy Đại Tội: Dục vọng.

Phần lớn các học giả tin rằng danh xưng Asmodeus không tự nhiên sinh ra mà bắt nguồn từ tiếng Avesta trong Hỏa giáo (Zoroastrianism) của người Ba Tư cổ đại. Nguyên bản của hắn là aēšma-daēva, dịch ra có nghĩa là “Ác thần của cơn thịnh nộ” hoặc “Con quỷ của sự phẫn nộ”. Cùng với sự giao thoa văn hóa, hình tượng ác thần này dần du nhập vào hệ thống tín ngưỡng Do Thái, được gọi là Ashmedai trong tiếng Hebrew, và cuối cùng trở thành Asmodeus khi bước vào các văn bản Hy Lạp và Kitô giáo phương Tây.

Trong Sách Tobit (một phần của Kinh thánh Công giáo và Chính thống giáo), Asmodeus hiện lên như hiện thân của sự ghen tuông tàn độc. Hắn si mê nàng Sarah kiều diễm và kiên quyết không để bất kỳ người đàn ông nào chạm vào nàng. Kết quả là, bảy người chồng liên tiếp của Sarah đều bị Asmodeus sát hại tàn nhẫn ngay trong đêm tân hôn, trước cả khi họ kịp động phòng.

Mọi chuyện chỉ kết thúc khi người chồng thứ tám, chàng Tobias, xuất hiện. Dưới sự chỉ dẫn của Tổng lãnh thiên thần Raphael, Tobias đã đốt tim và gan của một con cá ma thuật. Làn khói bốc lên mang theo quyền năng thiêng liêng khiến Asmodeus khiếp đảm, buộc hắn phải bỏ chạy thục mạng sang tận Ai Cập, nơi hắn cuối cùng bị thiên thần Raphael trói buộc.

Còn trong truyền thuyết của người Do Thái (Kinh Talmud), hình tượng Asmodeus (hay Ashmedai) lại mang một màu sắc khác: bớt khát máu hơn nhưng lại ranh mãnh và mưu mô tột bậc. Hắn không hẳn là một ác quỷ thuần túy, mà giống như một tinh linh hùng mạnh, ngông cuồng nhưng vẫn có thể bị khuất phục.

Chuyện kể rằng Vua Solomon, với trí tuệ siêu phàm, đã lừa bắt được Asmodeus. Nhà vua ép hắn phải giao ra Shamir – một con sâu ma thuật có khả năng cắt đứt đá tảng – để hỗ trợ việc xây dựng Đền thờ Thánh Jerusalem. Bị ép làm nô lệ, Asmodeus luôn nung nấu ý định trả thù. Trong một phút lơ là, Solomon đã bị Asmodeus lừa tháo chiếc nhẫn ấn triện quyền năng. Ngay lập tức, con quỷ hóa phép đày nhà vua ra vùng hoang mạc xa xôi ròng rã 400 dặm, còn bản thân hắn thì mạo danh Solomon, chễm chệ trên ngai vàng và cai trị vương quốc trong một thời gian dài trước khi Solomon thực sự quay về giành lại ngôi báu.


Khi bước vào kỷ nguyên của Quỷ học (Demonology) thời Trung cổ và Phục hưng, Asmodeus được nâng tầm thành một thực thể quyền lực và đáng sợ bậc nhất.

Vào thế kỷ 16, nhà thần học Peter Binsfeld đã vinh danh hắn là một trong Bảy Hoàng tử của Địa ngục, cai quản tội Dục vọng. Người ta tin rằng Asmodeus chính là kẻ đứng sau những cuộc ngoại tình, xúi giục con người sa ngã vào nhục dục, phá hoại hạnh phúc gia đình và gieo rắc sự dâm loạn khắp thế gian. Hắn đặc biệt ghét sự chung thủy và luôn tìm cách cám dỗ những tâm hồn yếu đuối.

Trong cuốn ma đạo thư khét tiếng Ars Goetia (một phần của Chìa khóa nhỏ của Solomon), Asmodeus là vị Vua thứ 32 của Địa ngục, nắm trong tay quyền thống lĩnh 72 quân đoàn quỷ. Ngoại hình của hắn được mô tả cực kỳ quái dị và áp đảo: hắn mang ba cái đầu (một đầu bò tót, một đầu người phun lửa và một đầu cừu đực), hai chân có màng như chân ngỗng. Hắn cưỡi trên lưng một con rồng (hoặc một con sư tử có cánh rồng) và tay lăm lăm cầm một cây giáo sắc nhọn cùng cờ hiệu.

Sức ảnh hưởng của Asmodeus vươn xa đến tận thế giới Hồi giáo. Trong nhiều truyền thuyết, Asmodeus được đồng nhất với Sakhr – một vị vua hùng mạnh của loài Jinn (thần đèn). Tương tự như câu chuyện trong kinh Talmud, Sakhr cũng là kẻ đã lừa tước đoạt chiếc nhẫn quyền năng của nhà vua bách chiến bách thắng Sulayman (phiên bản Hồi giáo của Solomon) và trị vì vương quốc trong 40 ngày, tương ứng với 40 ngày nhà vua từng thờ một thần tượng giả.


Càng về sau, đặc biệt là vào thế kỷ 17 và 18, hình tượng Asmodeus dần rũ bỏ lớp áo giáp đáng sợ của quỷ dữ để trở nên đời thường và mang tính châm biếm hơn.

Đỉnh cao của sự chuyển mình này nằm trong cuốn tiểu thuyết Le Diable boiteux (Ác quỷ thọt chân) của nhà văn Pháp Alain-René Lesage xuất bản năm 1707. Trong tác phẩm này, Asmodeus được miêu tả là một con quỷ vui nhộn, lanh lợi, bị nhốt trong một cái chai. Khi được giải cứu, hắn đã trả ơn ân nhân bằng cách dỡ mái các ngôi nhà ở Madrid để cho nhân vật chính thấy những bí mật, thói hư tật xấu và sự đạo đức giả của loài người. Lúc này, Asmodeus không còn là nỗi kinh hoàng vĩ đại, mà hóa thân thành một lăng kính châm biếm sâu cay xã hội đương thời.

You may also like

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.