Năm tôi còn là một đứa trẻ với sự hiếu kỳ không biên giới, tôi thường lẽo đẽo theo đám thanh niên trong xóm để bày trò nghịch ngợm. Một lần nọ, tôi tò mò mò ra nghĩa địa xem người ta bốc mộ cải táng, bởi ngôi mộ ấy đã bị sụt lún nghiêm trọng sau những trận mưa rào nặng hạt. Ban đầu, khung cảnh chẳng có gì ngoài những nhát cuốc phập phồng xới đất và tiếng lâm râm khấn vái của tang quyến. Sự nhàm chán xúi giục tôi bỏ đi, nhưng ngay khoảnh khắc nắp quan tài được bật cạy, một thứ tử khí thối rữa nồng nặc, đặc quánh như thể đã bị nhốt dưới ba tấc đất hàng chục năm bỗng chốc tràn ra, bóp nghẹt bầu không khí xung quanh và đóng băng bước chân của lũ trẻ chúng tôi.
Sự tò mò ma quái đã lấn át nỗi sợ, xui khiến tôi bước từng bước chậm rãi tiến sát về phía huyệt mộ. Bên trong lớp áo quan vỡ lở, thi thể của bà cụ đã rữa nát, quánh lại thành một thứ hắc ín nhầy nhụa, ngập ngụa trong làn nước tù đọng nhung nhúc đỉa, trê và cóc nhái do mạch nước ngầm rỉ vào. Cảnh tượng thê lương và kinh tởm ấy vượt xa mọi trí tưởng tượng của một đứa trẻ. Thế nhưng, điều rùng rợn nhất không nằm ở xác thịt thối rữa, mà ở chỗ tôi cảm nhận rõ rệt ánh nhìn từ hai hốc mắt sâu hoắm, đen ngòm của cái xác đang ghim chặt lấy tôi, dõi theo từng cử động nhỏ nhất. Như bị một thế lực cõi âm thao túng, tôi rơi vào trạng thái mộng mị, hai chân cứ thế vô thức tiến lại gần miệng hố để nhìn sâu hơn vào khoảng không tăm tối đó. Thứ tử khí bốc lên ngày một nồng nặc, quyện cùng những tiếng xì xầm ma quái, rít lên khe khẽ xói thẳng vào màng nhĩ. Trong cơn mê sảng, tôi thấy khuôn mặt mình đang hạ xuống sát rạt, suýt chút nữa đã chạm trán vào thứ nước thi thể đen ngòm, hôi tanh tột độ ấy.
Chát! Một cú đập điếng người giáng mạnh xuống lưng tôi. Bàn tay thô ráp của bác phu huyệt đã thô bạo kéo giật tôi về với thực tại. Tôi bừng tỉnh, bàng hoàng nhận ra vô số ánh mắt xung quanh đang trân trân nhìn mình đầy ái ngại và kinh hãi. Theo lời họ, tôi đã đứng chôn chân ở đó từ lúc nào, khuôn mặt dại đi, miệng ú ớ những âm thanh kỳ dị, còn hai bàn tay thì co quắp, vặn vẹo như đang vật lộn sống chết với một thế lực vô hình. Ngay khi thần thức định vị lại, cơn đau đầu bủa vây lấy tôi, cơ thể rã rời, kiệt quệ. Nhưng điều khiến tôi rợn tóc gáy nhất là sự bốc hơi của mọi ảo ảnh: chẳng có thứ mùi hôi thối nào bủa vây, cũng không có vũng nước thi thể quánh đặc hay lũ cóc nhái nhớp nháp nào cả. Dưới ánh nắng trưa chói chang, dưới huyệt chỉ là một mớ xương khô khốc, sạch sẽ, và hai hốc mắt trống rỗng hoàn toàn vô hại.
Giọng bác phu huyệt trầm đục, đanh thép vang lên, đuổi tôi về nhà ngay lập tức để uống nước gừng ấm giải âm khí và cấm tuyệt đối việc nán lại thêm một giây phút nào nữa.
Nhiều năm trôi qua, biến cố ấy đã dạy cho tôi một chân lý lạnh lẽo về cõi âm. Ma quỷ là thế, khi sự kết nối tà ác được thiết lập, tần số thần kinh của bạn sẽ bị đồng hóa bởi thế lực quỷ dị, kéo bạn vào một chiều không gian nơi chỉ riêng bạn nếm trải sự mục rũa, ngửi thấy tử khí và đối diện với những hình thù rùng rợn tột độ. Đó là những chấn thương tâm linh mà khi mang ra kể lại, chẳng một ai có thể thực sự thấu hiểu được cái lạnh lẽo thấu xương mà bạn đã trải qua. Có những nỗi khiếp đảm vĩnh viễn không thể diễn đạt tường tận bằng lời, chỉ có thể giữ lại như một vết sẹo ám ảnh, run rẩy bấu víu lấy cảm xúc tột cùng của khoảnh khắc ranh giới âm dương bị xóa nhòa.
“Đây là một trong những trải nghiệm thật sự của tôi (Pao Pevil), không phải thu thập từ lời kể của những người khác. Đây là sự kinh hoàng tột độ, nhưng cũng là chất liệu để tôi tin tưởng và dấn thân vào việc nghiên cứu Quỷ học nghiêm túc, và còn nhiều chuyện kể khác, để đưa tôi đến gần hơn với Đức tin trọn vẹn vào Thiên Chúa, tôi sẽ kể lại trong những bài viết khác.“
