Thiên thần có hình dáng thế nào?

by Pao Pevil

Từ bao đời nay, tâm thức nhân loại dường như đã bị đóng khung bởi những hình ảnh đầy mỹ cảm nhưng mang đậm tính cường điệu của nghệ thuật Phục Hưng, nơi thiên sứ thường hiện lên như những thiếu nữ kiều diễm với đôi cánh trắng muốt hay những em bé bụ bẫm, thánh thiện ôm cây đàn hạc. Thế nhưng, nếu thực sự bước vào thế giới quan của Kinh Thánh, chúng ta sẽ phải sững sờ nhận ra rằng những sinh mệnh siêu nhiên này mang một diện mạo hoàn toàn khác biệt, vượt xa mọi trí tưởng tượng và sự tô vẽ của truyền thông đại chúng. Những mô tả chân thực nhất về thiên sứ không hề mang nét đáng yêu, yếu đuối hay dễ gần; trái lại, đó là những hiện thân của quyền năng, sự uy nghiêm và đôi khi là sự kinh hoàng tột độ đối với nhãn quan phàm trần.

Là những thực thể tâm linh, thiên sứ không bị ràng buộc bởi một hình hài cố định mà có thể biến hóa linh hoạt tùy thuộc vào mục đích của từng sứ mạng. Đôi khi, họ bước vào thế giới loài người dưới nhân dạng bình thường đến mức chúng ta có thể vô tình tiếp đãi họ mà không hề hay biết, như một lời nhắc nhở đầy ẩn ý được ghi lại trong thư gửi tín hữu Hê-bơ-rơ. Ở một chiều kích khác, họ lại hoàn toàn vô hình trước mắt con người. Chẳng hạn như trong câu chuyện của thuật sĩ Ba-la-am, nhãn quang của ông đã bị che khuất đến mức chỉ có con lừa ông cưỡi mới nhìn thấy vị thiên sứ của Đức Giê-hô-va đang uy nghi đứng ngáng đường, tay lăm lăm thanh gươm trần sắc bén. Chi tiết này không chỉ hé lộ khả năng ẩn mình của các thiên sứ mà còn khẳng định vai trò của họ như những chiến binh thực thụ trong các cuộc chiến thuộc linh. Sự xuất hiện của họ, một khi bức màn vô hình được vén lên, thường mang theo sự áp đảo và khiến con người phải run rẩy khiếp sợ.

Khi Kinh Thánh cố gắng phác họa lại diện mạo thực sự của các thiên sứ qua lăng kính của những bậc tiên tri, ngôn ngữ phàm trần dường như trở nên bất lực trước những cảnh tượng kỳ vĩ và siêu thực. Tiên tri Đa-ni-ên từng kinh hãi trước khải tượng về một đấng mặc áo vải gai, lưng thắt đai vàng ròng, thân thể lấp lánh như ngọc bích, gương mặt sáng chói tựa chớp giật, đôi mắt rực cháy như ngọn đuốc, còn tay chân thì tỏa ánh kim của đồng sáng loáng. Khía cạnh siêu nhiên ấy càng được khắc họa rõ nét hơn qua sự đa dạng của các phẩm trật thiên sứ. Lịch sử tâm linh ghi nhận sự hiện diện của các Chê-ru-bim (Cherubim), những thụ tạo đầy bí ẩn với bốn gương mặt khác nhau, từng được Đức Chúa Trời đặt ở phía đông Vườn Ê-đen cùng một thanh gươm giáng trần chói lòa để nghiêm ngặt canh giữ con đường dẫn đến cây sự sống. Cùng với đó là các Sê-ra-phim (Seraphim) đứng uy nghi phía trên ngai thần, mỗi vị mang sáu cánh, dùng hai cánh để bưng bít đôi mắt bởi ngay cả họ cũng không thể nhìn trực diện vào sự thánh khiết tuyệt đối của Đấng Tối Cao.

Tuy nhiên, sự choáng ngợp chỉ thực sự đạt đến đỉnh điểm khi chúng ta chạm đến những miêu tả của tiên tri Ê-xi-chi-ên về các Ô-pha-nim (Ophanim) – những vòng bánh xe sống động. Dù không được trực tiếp gọi là thiên sứ trong văn bản gốc, nhưng các học giả khải huyền Do Thái cổ đại đã xếp chúng vào hàng ngũ các sinh mệnh thần thánh bởi chúng sở hữu những thuộc tính của sự sống, mang quyền năng siêu việt và luôn hiện diện sát kề ngai Đức Chúa Trời. Cảnh tượng về những bánh xe lấp lánh như hoàng ngọc, bánh này lồng trong bánh kia để có thể lao đi theo mọi hướng mà không cần quay đầu, và đặc biệt là toàn bộ thân thể, lưng, tay, cánh cho đến những vành bánh xe đều phủ đầy những con mắt rực sáng nhìn thấu mọi sự, đã tạo nên một bức tranh vừa kỳ vĩ vừa vỡ vụn mọi giới hạn của lý trí. Cùng với các sứ giả mang hình dáng con người như Gáp-ri-ên – thường được xếp vào nhóm Ma-la-chim (Malachim) chuyên truyền đạt thánh ý – tất cả minh chứng rằng thế giới tâm linh ẩn chứa những hiện thể vô cùng đa dạng, xa lạ với mọi khái niệm sinh học thông thường.

Việc thấu hiểu đúng đắn về diện mạo của thiên sứ không chỉ đơn thuần là để xóa bỏ những lầm tưởng ngây ngô do văn hóa đại chúng gieo rắc, mà sâu xa hơn, nó giúp chúng ta nhận thức được bản chất và tầm vóc của những công việc mà họ đang thực thi. Nếu một ngày nào đó ta thực sự đối diện với một sinh mệnh với vô số con mắt và những bánh xe cuồn cuộn, sự ngất lịm đi vì kinh hãi có lẽ là phản ứng tất yếu của con người. Nhưng vượt lên trên nỗi sợ hãi mang tính bản năng ấy, ta cần nhớ rằng họ là những tạo vật vĩ đại phục vụ cho kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Họ là những sứ giả mang thông điệp bình an, là đạo quân trừng phạt thực thi công lý để xua đuổi các thế lực tà ác, và là những đấng bảo hộ vô hình từng song hành cùng dân Y-sơ-ra-ên băng qua Biển Đỏ hay giải cứu những vị thánh đồ khỏi tai ương. Và cuối cùng, dù mang diện mạo rực rỡ hay khiếp đảm đến nhường nào, mọi thiên sứ đều chung một nhịp đập của sự thờ phượng. Giống như bức tranh khải hoàn trong sách Khải Huyền, muôn vàn thiên sứ trùng trùng điệp điệp xoay quanh ngai vàng, không ngừng cất tiếng vĩ thanh tôn vinh Đấng Sáng Tạo, dâng trọn mọi quyền năng, sự khôn ngoan, vinh hiển và lời ca tụng về cho cội nguồn của muôn loài.

You may also like