Trong kho tàng rộng lớn của biểu tượng tôn giáo toàn cầu, chúng ta không chỉ tìm thấy những hình ảnh của hòa bình, cứu rỗi và ánh sáng. Song hành với chúng, và thường lấn át hơn, là một kho ảnh tượng (iconography) đồ sộ về sự ghê rợn: những vị thần phẫn nộ với vũ khí đẫm máu, những cảnh địa ngục chi tiết đến rùng mình, những con quỷ vặn vẹo và những vị thánh trong trạng thái tự hành xác đau đớn.
Từ những bức phù điêu “Sự phán xét cuối cùng” (Last Judgment) ở các nhà thờ Gothic châu Âu, nơi ác quỷ lôi kéo các linh hồn tội lỗi vào vạc dầu sôi, đến hình ảnh Nữ thần Kali trong Ấn Độ giáo, đeo vòng cổ bằng sọ người và uống máu quỷ, một câu hỏi mang tính nghịch lý được đặt ra. Tại sao các hệ thống tín ngưỡng, vốn thường hướng đến sự siêu việt và đạo đức, lại đầu tư nhiều tâm sức nghệ thuật đến vậy vào việc miêu tả nỗi kinh hoàng?
