UFO hay ma quỷ dưới góc nhìn Kinh Thánh

by Pao Pevil

Việc đánh đồng người ngoài hành tinh với những thế lực ma quỷ nghe qua có vẻ là một lập luận đầy khiên cưỡng. Xưa nay, chúng ta đã quá quen với việc các tín hữu Cơ Đốc tranh luận về sự tồn tại của vật thể bay không xác định (UFO), hay nghiền ngẫm những tác phẩm thần học để tìm kiếm một điểm nhìn cân bằng giữa niềm tin tôn giáo và cõi vũ trụ bao la. Nhưng khi đưa ma quỷ vào vòng xoáy của những cuộc luận bàn này, câu chuyện dường như bị đẩy sang một ngã rẽ kỳ lạ và bí ẩn hơn rất nhiều. Để thấu đáo được vấn đề, chúng ta buộc phải lật mở lại Kinh Thánh để xem xét một bức tranh toàn cảnh về sự sống ngoài địa cầu và thế giới tâm linh.

Có một thực tế ngắn gọn và giản đơn là Kinh Thánh không hề đề cập trực tiếp đến những sinh mệnh ngoài hành tinh, càng không có chuyện ám chỉ chúng là ác quỷ ngụy tạo để đánh lừa nhân loại. Tuy nhiên, sự vắng bóng của những cuộc chạm trán ngoài không gian trong các văn bản thiêng liêng không đồng nghĩa với việc phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của họ. Chúng ta cần hiểu một nguyên lý quan trọng: Kinh Thánh không phải là một cuốn bách khoa toàn thư giải đáp mọi tò mò vô tận của con người, mà nó chỉ cất lời về những chân lý thiết yếu nhất cho sự cứu rỗi. Nó có thể phớt lờ những tiểu tiết như ngày giờ chính xác Chúa quang lâm hay vợ của Ca-in là ai, nhưng lại phác họa một hệ thống vũ trụ học (cosmology) vô cùng phức tạp, nơi thế giới tạo hóa vật lý và các thực thể tâm linh đan xen lẫn nhau bằng những lớp lang sâu sắc hơn chúng ta tưởng.

Dù trọng tâm của Kinh Thánh là câu chuyện sáng thế và mối liên hệ giữa Đức Chúa Trời với loài người, nó cũng vén bức màn về một thế giới tâm linh vô cùng đa dạng. Ở đó có sự hiện diện của thiên sứ (angels) – những sứ giả truyền tin, những chiến binh và người bảo vệ kiên trung, điển hình như cách thiên sứ Gáp-ri-ên đã hiện ra cùng Ma-ri. Song song đó, thế giới ấy cũng tồn tại những tà linh hay ác quỷ (demons) – những sinh mệnh nổi loạn, nuôi dưỡng lòng thù hận với Đấng Tạo Hóa và không ngừng tìm cách hãm hại con người. Dựa trên khải tượng của sứ đồ Giăng trong Khải Huyền 12 về cuộc chiến giữa các thiên sứ và con rồng, giới thần học từ lâu đã kết luận rằng ma quỷ thực chất là những thiên sứ sa ngã. Sâu xa hơn, Sáng Thế Ký 6:4 còn hé lộ những dấu vết mờ ảo về sự tồn tại của các thực thể khác. Việc “các con trai của Đức Chúa Trời” kết hợp với con gái loài người và sinh ra người Nê-phi-lim (Nephilim) – những anh hùng dũng mãnh và lừng danh thuở cổ đại – cho đến nay vẫn là một chủ đề gây nhiều tranh cãi. Dù giới học giả vẫn chưa thống nhất liệu “con trai Đức Chúa Trời” là danh xưng của các bạo chúa ngoại giáo hay là hệ quả từ sự giao phối dị thường giữa ác thần và con người, sự xuất hiện của những nhóm người khổng lồ sau này trong Cựu Ước đã minh chứng cho một thế giới đan xen nhiều thế lực siêu nhiên. Thêm vào đó, Kinh Thánh cũng nhiều lần khắc họa các nền văn hóa đa thần giáo (polytheism) cổ đại, nơi người ta tin rằng mỗi một vùng đất đều chịu sự cai quản của một vị thần riêng biệt. Khi rương giao ước rơi vào tay người Phi-li-tin và mang theo những tai ương giáng xuống xứ sở của họ, họ đã hoảng sợ mà thốt lên rằng quyền năng của “thần Y-sơ-ra-ên” đang giáng trên họ và trên thần Đa-gôn (Dagon) của họ. Dẫu phản ánh lăng kính đa thần của các dân tộc cổ đại, Kinh Thánh vẫn kiên định với tính độc thần tuyệt đối: mọi vị thần ngoại giáo kia thực chất chỉ là những ngụy thần hư ảo, hoặc chính là những tà linh đội lốt để thao túng và lừa gạt những linh hồn mù quáng.

Tổng hợp lại, bức tranh của Kinh Thánh xác nhận rằng vũ trụ này bao la và phức tạp với nhiều thực thể vật lý lẫn tâm linh hơn là chỉ có Đức Chúa Trời và loài người chúng ta. Thế nhưng, khái niệm “người ngoài hành tinh” (aliens) lại thường được đặt vào một phạm trù hoàn toàn khác biệt: họ không phải thiên sứ, chẳng phải ác quỷ, không là hậu duệ của những cuộc kết hợp dị giáo hay những tà linh mạo danh các vị thần. Khi bàn về người ngoài hành tinh, người ta thường hình dung về những sinh vật được tạo dựng trên các tinh cầu khác, sở hữu những đặc tính mà ta vẫn luôn đinh ninh là độc quyền của nhân loại—chẳng hạn như ý thức tự giác và tư duy lý trí, những yếu tố thường được gắn liền với sự hiện diện của một linh hồn. Việc giới khoa học tìm thấy vi khuẩn trên một hành tinh xa xôi nào đó có thể là minh chứng cho mầm sống ngoài địa cầu, nhưng điều thực sự làm nền tảng triết học và tôn giáo rung chuyển là viễn cảnh chúng ta tìm thấy những sinh vật mang linh hồn. Nếu điều đó xảy ra, nhân loại sẽ phải đối diện với những câu hỏi thần học vô tiền khoáng hậu: thế nào là được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời, ý nghĩa sâu xa của ơn cứu chuộc là gì, và liệu sứ mạng truyền bá Phúc Âm có vượt ra khỏi ranh giới của trái đất hay không.

Dù không trực tiếp nhắc đến những vật thể bay không xác định hay sinh vật ngoài không gian xuất hiện giữa vòng chúng ta, Kinh Thánh lại đưa ra những lời cảnh báo vô cùng sắc bén về năng lực lừa dối của ma quỷ—những nguyên lý hoàn toàn có thể soi chiếu vào cuộc tranh luận này. Chúa Giê-su từng thẳng thắn phán xét rằng ma quỷ là kẻ nói dối ngay từ thuở ban đầu. Sứ đồ Phao-lô cũng răn dạy hội thánh Ga-la-ti phải cảnh giác cao độ trước những tà linh, ngay cả khi chúng mạo xưng là thiên sứ huy hoàng mang đến một “tin lành khác” để mê hoặc các tín hữu. Bằng một nhãn quan tâm linh sâu sắc, Phao-lô phân tích rằng dù người Cơ Đốc không cần phải dằn vặt khi vô tình ăn phải đồ cúng, họ tuyệt đối phải tránh xa các nghi lễ hiến tế của dân ngoại, bởi đằng sau những vật tế lễ dâng cho các ngụy thần thực chất là sự cúng tế cho tà linh. Những thế lực tối tăm này không hề huyễn hoặc; chúng sở hữu những năng lực siêu nhiên thực sự và tàn độc. Những câu chuyện về việc Chúa Giê-su đuổi quỷ cho thấy ác linh có thể gây ra những cơn co giật kinh hoàng cho người bị ám, ban cho nạn nhân sức mạnh vật lý phi thường, hay thậm chí đẩy cả một bầy heo điên cuồng lao xuống biển chết đuối. Với bản chất tinh vi và xảo quyệt, ma quỷ luôn biết cách khoác lên mình những nhân dạng mà con người đương thời dễ dàng phục tùng, kính sợ hoặc coi là vô hại để từng bước thao túng họ. Nếu ở thời cổ đại, khi con người chìm đắm trong niềm tin đa thần, ma quỷ hiển linh dưới nhân dạng của các vị thần kỳ vĩ; thì trong bối cảnh văn hóa hậu Cơ Đốc giáo (post-Christian) ngày nay—khi sự sùng bái tôn giáo dần nhường chỗ cho những ám ảnh về không gian và công nghệ—việc chúng đội lốt những sinh mệnh thượng đẳng từ các vì sao là một kịch bản hoàn toàn có thể xảy ra. Sự phô diễn những thứ sức mạnh hay công nghệ vượt tầm hiểu biết không bao giờ là minh chứng tuyệt đối cho một bản chất lương thiện, và đó là lý do vì sao những thực hành thần bí như bói bài tarot hay các nghi lễ thuộc phong trào Thời đại Mới (New Age) luôn tiềm ẩn những hiểm họa khôn lường.

Vậy, trong một tương lai giả định nơi loài người chạm trán với một trí tuệ ngoài trái đất, làm thế nào để chúng ta phân định rạch ròi giữa một sinh vật ngoài hành tinh chân chính và một ác quỷ ngụy trang? Dĩ nhiên, khi chưa có bất kỳ bằng chứng cụ thể nào về sự sống tri giác (sentient life) ngoài vũ trụ, mọi nỗ lực phân tích đều mang tính chất suy đoán. Tuy nhiên, Kinh Thánh vẫn trang bị cho chúng ta hai nguyên tắc mấu chốt để giữ vững sự tỉnh thức. Nguyên tắc đầu tiên là sự cự tuyệt tuyệt đối đối với bất kỳ một “tin lành mới” nào. Dù thực thể đó tự xưng là ai hay đến từ chiều không gian nào, nếu chúng mang theo những tri thức bí mật nhằm xuyên tạc câu chuyện về Chúa Giê-su và đi ngược lại với những chân lý đã được ấn định, thì đó chắc chắn là một sự dối trá. Dù đó là một tà linh đang diễn kịch hay một người ngoài hành tinh bị ma quỷ thao túng, nguyên tắc tối thượng vẫn không thay đổi: không ai được phép thêm thắt hay bớt xén vào bức tranh cứu rỗi vĩ đại mà Kinh Thánh đã hoàn thiện. Nguyên tắc thứ hai nằm ở nền tảng bản thể học: ma quỷ là những linh hồn thuần túy, không có thể xác. Do đó, nếu các thực thể ngoài hành tinh mang một cấu trúc sinh học hữu hình—dù chúng có được cấu tạo từ các loại khí tự nhiên lạ lẫm, hay mang hình hài của những sinh vật thủy sinh có màng nhầy dưới lớp băng trên mặt trăng Ganymede của sao Mộc như các nhà khoa học đang kỳ vọng—thì đó là một minh chứng mạnh mẽ cho thấy chúng thuộc về giới tự nhiên vật lý chứ không phải những bóng ma tâm linh.

Đứng trước vô vàn kịch bản giả định và những nỗi sợ hãi mơ hồ về việc thế lực tối tăm sẽ thao túng nhân loại qua hình tượng người ngoài hành tinh, câu hỏi cuối cùng được đặt ra là: Liệu chúng ta có nên bận tâm lo lắng? Lời đáp từ Kinh Thánh là một sự trấn an kiên định. Đức Chúa Trời là Đấng toàn năng, và Ngài đã ban cho những người theo Ngài một tinh thần dũng cảm và lòng tự chủ, chứ không phải tinh thần khiếp nhược sợ hãi. Quan trọng hơn cả, việc để tâm trí bị cuốn vào những giả thuyết về tương lai vũ trụ sẽ làm chúng ta xao nhãng khỏi sứ mệnh cốt lõi của mình. Nhà văn C.S. Lewis, trong tiểu luận thần học kinh điển của mình, từng chỉ ra rằng có quá nhiều điều chúng ta hoàn toàn vô tri về viễn cảnh du hành liên hành tinh. Liệu những cư dân của các tinh cầu khác có mang bản ngã tội lỗi và cần đến ơn cứu chuộc, hay họ vốn dĩ thuần khiết và đã được Đức Chúa Trời hòa giải theo một phương thức mầu nhiệm nào đó mà loài người chưa từng được biết? Đó là những bí ẩn chưa thể có lời giải. Khung tham chiếu duy nhất và vững chắc nhất của chúng ta chính là thông điệp Phúc Âm. Chừng nào chúng ta còn đặt việc theo chân Chúa Giê-su, cứu rỗi những linh hồn lạc lối và xây dựng hội thánh làm trung tâm của đời sống, thì mọi cuộc thảo luận về người ngoài hành tinh hay thế lực ma quỷ chỉ là những mảng màu phụ trợ nhằm tôn lên sự vĩ đại của cõi sáng tạo. Ngược lại, một khi những đồn đoán siêu thực ấy chiếm đoạt thời gian và làm lu mờ đi mệnh lệnh yêu thương cốt lõi, thì ngay tại khoảnh khắc đó, chúng ta mới thực sự đang rơi vào vòng xoáy của một sự lừa dối khôn lường.

You may also like