Là tạo vật của Thiên Chúa, chúng ta biết rằng Lucifer được tạo dựng vì điều tốt lành. Thực tế, Kinh Thánh cho biết Lucifer ban đầu được tạo dựng là “không tì vết”, đầy khôn ngoan và xinh đẹp hoàn hảo. Tuy nhiên, Lucifer đã bị kiêu ngạo vì vẻ huy hoàng của chính mình, và ao ước được cao trọng hơn cả Thiên Chúa. Vì vậy hắn đã bị đuổi khỏi Thiên Đàng, rơi xuống địa ngục, đại diện cho Satan.
Có rất nhiều văn bản cổ đã được tìm thấy trên khắp thế giới trong nhiều năm qua. Hầu hết chúng đều bị bác bỏ vì chúng đi ngược lại các quan điểm của các nhà sử học và khoa học hiện đại. Nhưng đâu đó khi xem xét kỹ hơn, ta sẽ thấy những phần bí ẩn về một thế giới kỳ bí hơn ta tưởng tượng.
“Lucifer” là một từ Latinh, ghép từ: lux = ánh sáng, ferre = mang, đem → Lucifer = “kẻ mang ánh sáng” hoặc “sao mai”. Trong La Mã cổ, từ này dùng để chỉ sao Mai (Venus) khi nó xuất hiện lúc rạng đông. Không mang ý nghĩa tiêu cực.
Giáo hội Công giáo không tự nhiên xác định một người mất khả năng nhận thức hay trở nên đần độn là do Quỷ nhập. Giáo hội luôn có hội đồng và cả những giáo luật rất nghiêm ngặt để thẩm tra và xem xét rất nhiều đặc điểm, để xác nhận có phải đây là trường hợp Quỷ nhập hay không, mà tiếp tục cho phép trừ tà. Đây là một số “kiểu” bước đầu xác định cho Quỷ nhập.
Liệu thực sự sau khi chết có linh hồn hay không? Nếu câu trả lời là có thì đích đến cuối cùng của những linh hồn này sẽ ở đâu? Đó có phải là một không gian khác? Mà chúng ta hay gọi là Thiên Đường, Cõi Cực Lạc hay Địa ngục? Còn tôi sẽ nói rằng linh hồn chúng ta sẽ tịnh tiến đến vô cực, có hai dạng vô cực là Ánh Sáng và Bóng tối.
Mác 5 là đoạn Thánh Kinh mô tả một người đàn ông bị Ma quỷ chiếm hữu. Chúa Jesus đã hỏi nó tên gì, Ma quỷ nói là “Quân đoàn”, vì chúng nó rất đông. Chúng nó sợ Chúa Jesus nên không dám làm hại thêm người đàn ông đó mà xin Chúa Jesus cho nhập vào đám heo mà hành hạ những con vật đó.
Sau khi tôi đọc xong quyển “Phúc cho ai không thấy mà tin”, tôi ấn tượng nhất với bài viết về bí ẩn của Bức tranh bữa tiệc cuối cùng. Nhưng thật ra điều tôi nhớ sâu sắc nhất là câu nói này.
“Trên đời này chỉ có một Thiên Chúa, và cái bóng của Ngài”. Đây là một câu thoại trong phim mà tôi vô tình nghe được, nó mang đến cho tôi cảm xúc kỳ lạ, chắc nó đã nói đúng đến điều mà tôi suy nghĩ mấy hôm nay. Ma quỷ mãi mãi là cái bóng ở phía sau Thiên Chúa, thậm chí là ở sau chúng ta. Bọn chúng rình rập trong bóng tối vô định, luôn sẵn sàng “tràn” vào chúng ta để tấn công cả ngoài lẫn trong ta.
Sức mạnh của những lời cầu nguyện rất mạnh mẽ để chúng ta luôn tập trung vào Thiên Chúa mà không bị chi phối bởi những tác động khác. Bởi vì ma quỷ rất nóng lòng tiêu diệt chúng ta, cho nên chúng luôn nghĩ ra mọi cách để triệt hạ tâm ta, còn Thiên Chúa chỉ có một cách để cứu chúng ta là Đức tin và Cầu nguyện. Tôi đã thử và rất hiệu quả, giúp tôi đi qua những đêm đen u tối nhất.
Quan trọng nhất là đừng để mắt bạn đánh lừa tâm bạn. Cái bóng của Thiên Chúa có thể có những hình hài rất khác do chúng ta nhìn, nhưng bạn vững tâm thì hình hài của Ngài đều là như vậy. Đứng gần ánh sáng bóng của bạn sẽ ngắn, xa ánh sáng sẽ dài. Ngắn – dài đều do mắt bạn nhìn, đừng để chúng đánh lừa tâm bạn.
Bạn gặp điều đau khổ, sầu muộn, sợ hãi một thứ gì đó không xác định,… đều do mắt bạn thấy, truyền đến tâm bạn phán xét. Bạn tin mắt bạn, có thể bạn đang mắc bẫy của Ma quỷ. Thiên Chúa cho chúng ta hình hài, Ma quỷ cho chúng ta đôi mắt (Cái gọi là tự do khi ăn trái cấm), vì đây là công cụ hữu hiệu nhất để Ma quỷ triệt tiêu ý chí của bạn mà khiến bạn rơi vào bóng tối.
Hãy luôn hướng về Ánh sáng, về Thiên Chúa, tất cả cái bóng đen tối sẽ ở lại phía sau.
Gia đình của tôi theo đạo Phật, tôi cho như vậy, dù rằng tôi chưa bao giờ Quy Y Tam Bảo, cứ hễ có duyên được Quy Y, tôi liền thoái thác mà phân vân, tôi cũng chẳng hiểu phân vân điều gì! Nhưng giờ sau 33 năm tìm kiếm, tôi đã hiểu. Tôi không thuộc về Đạo Phật, nhưng tôi phải hiểu Đạo Phật, đối với tôi Đức Phật là một triết gia vĩ đại nhất (chỉ ở thời của Ngài và vài trăm năm sau đó), khi Đại Thừa phát triển, có lẽ lời Phật thuyết đã vượt ra khỏi “Triết”.
Còn nhỏ tôi thường đi chùa, nhiều ngôi lắm, tôi luôn có một thắc mắc là tại sao trong chùa, lại có thờ những vị Ác thần, các sư gọi đó là Hộ Pháp, không phải Thần để thờ lạy. Chẳng lẽ uy nghiêm của Đức Phật, ánh hào quang của Bồ Tát, “không đủ” để bảo vệ chùa, hộ tâm, hộ niệm, hộ người tu trì và phật tử hay sao? Mà còn đặt những tượng mặt đỏ, răng nanh, đầu sừng,… từ ngoài cửa cho đến chánh điện. Rất nhiều Phật tử đã bái lạy, vuốt tay chân tượng rồi xoa xoa lên đầu, như thể cần sự gia hộ tâm linh nào đó cho họ.
Vậy? Họ cần Phật hơn hay cần Dạ Xoa hơn? Hay cả hai cho tiện, cho chắc cú?
Ma quỷ trong Phật giáo, nếu tu đủ nhiều, làm việc tốt đủ nhiều, cũng có thể ở Địa ngục mà hưởng phước báu như Trời, lúc này ta gọi là Ác Thần, không phải Quỷ vương nữa. Nhưng bản chất vẫn là Quỷ, chỉ là cái ác chưa xuất hiện trở lại thôi. Tôi xin kể một câu chuyện như thế này:
Ở đất nước nọ có một Ủy Ban nhân dân, nơi làm việc của những người đứng đầu xã hội. Nhưng kỳ lạ rằng ở Ủy ban này không có Cảnh sát để bảo vệ trật tự, bảo vệ người dân. Mà thay vào đó là bọn “Đầu gấu”, bọn “Anh chị” đã hứa với Ủy ban là “lương thiện”, bảo vệ người dân, xã hội. Ủy ban này đã tin bọn này hơn cả Cảnh sát, người dân bước vào Ủy ban, sợ hãi trước – chắc chắn sẽ phục tùng sau. Từ đó người dân sợ hãi bọn này hơn cả Ủy ban, hơn cả Cảnh sát. Tôi nghĩ rằng, nếu làm bẻ mặt bọn này, chắc nó lôi ra sau Ủy ban để xử người dân, chứ xử trước Ủy ban, mất việc làm thì sao?
Thời của Đức Phật không có thờ Ác thần, thậm chí thờ tượng còn không được ủng hộ, mà chỉ thờ Bánh xe Pháp luân thôi, sau đó 500 năm, việc thờ Ác thần mới xuất hiện nhiều. Trước đó người tu trì chỉ coi Ma Quỷ là do Tưởng uẩn làm ra mà thôi, xem chúng không có thật tướng mà bỏ qua, chỉ tập trung Thiền định, Cầu nguyện.
- Sau 500 năm Phật nhập Niết bàn, theo kinh điển Phật giáo, thời kỳ Chánh pháp sẽ chấm dứt, và sau đó là thời kỳ Mạt pháp. Trong thời kỳ Mạt pháp, Phật pháp sẽ dần bị mai một, và việc tu hành trở nên khó khăn hơn.
- Đại thừa Phật giáo xuất hiện sau khi Đức Phật nhập Niết bàn khoảng 500-600 năm. Cụ thể, phong trào Đại thừa bắt đầu hình thành vào khoảng thế kỷ thứ 1 TCN và phát triển mạnh mẽ vào khoảng thế kỷ 1 CN.
Từ hai luận cứ trên, tôi xét thấy khi Đại thừa xuất hiện, cũng là lúc Pháp của Phật bị thay đổi nhiều, lúc này không rõ đâu là lời Phật nói, đâu là lời Đại thừa nói. Có thể cũng từ Đại thừa mà hình thành nên Địa ngục, Địa tạng vương,… Khá trùng khớp với Địa ngục của nhiều tôn giáo khác. Tôi sẽ giữ đây làm câu hỏi, để tôi sẽ đào sâu nghiên cứu nhiều hơn.
Cầu nguyện với Thánh Michael là một trong những lời cầu nguyện nổi bậc và quan trọng nhất của Công Giáo, để bảo vệ chúng ta thoát khỏi ma quỷ và sự dữ. Nhật ký này để giúp tôi ghi nhớ và hiểu sâu hơn về Thánh Michael, vị Thiên sứ đỡ đầu cho tôi trong những tháng ngày nghiên cứu về Quỷ học.
