Tôi đang nhìn chằm chằm vào một trong 14 bức tranh đen của Goya, một bức tranh máu me và đầy vẻ kinh hãi: Saturn nuốt chửng con trai.

Saturn đã trở nên điên loạn khi ăn mất đầu của con trai mình, chỉ vì ổng sợ vì lời tiên tri của Gaea, một đứa con trai sẽ lật đổ ngôi ông. Bức tranh nền đen gợi lên cảm giác u tối tịch mịch, là thứ ma quỷ chiếm lấy tâm trí một vị thần, để rồi khiến ông điên tiết lên mà ăn tươi nuốt sống con trai của mình.
Cảnh tượng của Goya mô tả khiến chúng ta có thể tưởng tượng việc bắt đầu, cũng như sẽ kết thúc. Saturn bóp chặt con trai lại, rồi xé từng mảnh xương thịt để nuốt, ánh mắt của ông khiến ta hiểu rằng đây là điều dứt khoác, Saturn không đau lòng, không suy nghĩ. Saturn chùng gối xuống không thể hiện sự tiếc nuối con trai mà đó là sức mạnh cuối cùng để xé toạt cơ thể con trai ra. Một vị thần đã biến thành quỷ dữ.
Có một số người nói đứa bé trong tranh là con gái, vì dáng vẻ thon thả yêu kiều, nhưng tôi tin chắc là con trai, bởi vì một nữ nhân không thể khiến một vị thần sợ hãi đến độ như vậy.
Abraham cũng từng muốn “giết” con trai mình để làm đẹp lòng Thiên Chúa, nhưng ông không nuốt chửng, tàn bạo như vậy, ông chỉ muốn “gửi” con trai cho Thiên Chúa, trong ông thể hiện tình yêu mến, điều trung tín, không phải sự bạo tàn, hung ác.
Goya đang cố gắng lột tả sự thật khắc nghiệt của Tây Ban Nha, khi chế độ cầm quyền khao khát chiến tranh, và đang đẩy những đứa con trai của mình vào bờ vực chết chóc. Bức tranh gợi lên sự sợ hãi của Goya với chế độ, một cách ẩn dụ tài tình và đầy cảm hứng.
