Sự đầu phục và hạ mình trọn vẹn đã được Đấng Christ trải qua: trọn vẹn bởi vì Ngài là Thiên Chúa; đầu phục và hạ mình bởi vì Ngài là con người. Niềm tin của Cơ Đốc nhân là: nếu chúng ta bằng cách nào đó dự phần vào sự khiêm nhường và thống khổ của Đấng Christ, chúng ta cũng sẽ dự phần vào sự chiến thắng của Ngài đối với cái chết, tìm thấy một sự sống mới sau khi qua đời, và trong sự sống đó, chúng ta trở nên những tạo vật trọn vẹn và hạnh phúc trọn vẹn. Điều này mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với việc chúng ta cố gắng làm theo sự dạy dỗ của Ngài.
Mọi người thường hỏi khi nào bước tiến tiếp theo của sự tiến hóa – bước tiến tới một điều gì đó vượt trên con người – sẽ xảy ra. Nhưng theo quan điểm của Cơ Đốc giáo, điều đó đã xảy ra rồi. Trong Đấng Christ, một loài người mới đã xuất hiện: và loại sự sống mới bắt đầu trong Ngài sẽ được đặt vào trong chúng ta. Điều này được thực hiện như thế nào? Nào, xin hãy nhớ lại cách chúng ta có được sự sống cũ, sự sống bình thường này. Chúng ta nhận nó từ người khác, từ cha mẹ và tổ tiên của mình mà không cần sự đồng thuận của ta – và qua một quá trình rất kỳ lạ, bao gồm cả khoái cảm, đau đớn và hiểm nguy. Một quá trình mà bạn sẽ chẳng bao giờ đoán ra được. Hầu hết chúng ta dành nhiều năm tháng tuổi thơ để cố đoán về nó: và một số đứa trẻ, khi lần đầu được kể cho nghe, chúng không tin – và tôi không chắc là mình trách chúng, bởi vì chuyện đó quả thật rất kỳ lạ.
Thiên Chúa, Đấng đã sắp đặt quá trình đó, cũng chính là Thiên Chúa sắp đặt cách mà loại sự sống mới – sự sống của Đấng Christ – được lan truyền. Chúng ta cũng phải chuẩn bị tinh thần rằng điều này cũng sẽ rất kỳ lạ. Ngài đã không hỏi ý kiến chúng ta khi Ngài tạo ra tình dục; Ngài cũng không hỏi ý kiến chúng ta khi Ngài tạo ra điều này.
Có ba điều giúp lan truyền sự sống của Đấng Christ vào chúng ta: phép Báp-tem, đức tin, và hành động mầu nhiệm mà các Cơ Đốc nhân khác nhau gọi bằng những cái tên khác nhau – Thánh Lễ Hiệp Thông (Holy Communion), Thánh Lễ Misa (Mass), hay Tiệc Thánh (The Lord’s Supper). Ít nhất, đó là ba phương cách thông thường. Tôi không nói rằng không có những trường hợp đặc biệt mà sự sống ấy được lan truyền mà không cần một hoặc nhiều điều trên. Tôi không có thời gian để đi sâu vào các trường hợp đặc biệt, và tôi cũng không biết đủ nhiều. Nếu bạn cố gắng chỉ đường cho một người đến Edinburgh trong vài phút, bạn sẽ bảo anh ta đi tàu hỏa: đúng là anh ta có thể đến đó bằng thuyền hoặc máy bay, nhưng bạn sẽ khó mà đề cập đến những cách đó. Và tôi cũng không bàn về việc điều nào trong ba điều này là thiết yếu nhất. Người bạn theo phái Giám Lý (Methodist) của tôi có lẽ muốn tôi nói nhiều hơn về đức tin và bớt đi (theo tỷ lệ) về hai điều kia. Nhưng tôi sẽ không đi sâu vào chuyện đó. Bất kỳ ai xưng là dạy bạn giáo lý Cơ Đốc, trên thực tế, sẽ bảo bạn sử dụng cả ba, và bấy nhiêu là đủ cho mục đích hiện tại của chúng ta.
Bản thân tôi không thể thấy tại sao những điều này lại là vật dẫn truyền cho loại sự sống mới ấy. Nhưng rồi, nếu người ta không tình cờ biết trước, tôi cũng sẽ chẳng bao giờ thấy mối liên hệ nào giữa một khoái cảm thể xác cụ thể với sự xuất hiện của một con người mới trên thế giới. Chúng ta phải chấp nhận thực tế như nó vốn có: chẳng ích gì khi cứ lải nhải về việc nó đáng lẽ phải như thế nào hay chúng ta đã mong đợi nó phải ra sao. Nhưng dẫu tôi không thể thấy tại sao nó phải như vậy, tôi có thể nói cho bạn biết tại sao tôi tin nó là như vậy. Tôi đã giải thích lý do tôi buộc phải tin rằng Chúa Giê-xu đã (và đang) là Thiên Chúa. Và xét về mặt lịch sử, có vẻ rõ ràng là Ngài đã dạy các môn đồ rằng sự sống mới được truyền tải theo cách này. Nói cách khác, tôi tin điều đó dựa trên thẩm quyền của Ngài. Đừng sợ hãi từ “thẩm quyền“. Tin vào những điều dựa trên thẩm quyền chỉ có nghĩa là tin chúng bởi vì bạn được kể lại bởi một người mà bạn cho là đáng tin cậy. Chín mươi chín phần trăm những điều bạn tin đều dựa trên thẩm quyền. Tôi tin có một nơi gọi là New York. Bản thân tôi chưa từng thấy nó. Tôi không thể chứng minh bằng lý luận trừu tượng rằng phải có một nơi như thế. Tôi tin vì những người đáng tin cậy đã nói với tôi như vậy. Một người bình thường tin vào Hệ Mặt Trời, nguyên tử, sự tiến hóa, và sự tuần hoàn của máu dựa trên thẩm quyền – bởi vì các nhà khoa học nói thế. Mọi tuyên bố lịch sử trên thế giới đều được tin dựa trên thẩm quyền. Không ai trong chúng ta từng thấy cuộc Chinh phục của người Norman hay sự thất bại của Hạm đội Armada. Không ai trong chúng ta có thể chứng minh chúng bằng logic thuần túy như cách bạn chứng minh một vấn đề toán học. Chúng ta tin đơn giản vì những người đã chứng kiến các sự kiện đó để lại các ghi chép kể cho chúng ta: thực tế là, dựa trên thẩm quyền. Một người khước từ thẩm quyền trong những chuyện khác giống như cách một số người làm trong tôn giáo sẽ phải chấp nhận việc không biết gì cả suốt cuộc đời mình.
Đừng nghĩ rằng tôi đang dựng lên phép Báp-tem, đức tin và Tiệc Thánh như những thứ thay thế cho nỗ lực của chính bạn trong việc noi gương Đấng Christ. Sự sống tự nhiên của bạn được nhận từ cha mẹ; điều đó không có nghĩa là nó sẽ mãi ở đó nếu bạn không làm gì cả. Bạn có thể đánh mất nó do bỏ bê, hoặc bạn có thể xua đuổi nó bằng cách tự sát. Bạn phải nuôi dưỡng và chăm sóc nó: nhưng hãy luôn nhớ rằng bạn không tạo ra nó, bạn chỉ đang duy trì một sự sống mà bạn nhận được từ người khác. Cũng theo cách ấy, một Cơ Đốc nhân có thể đánh mất sự sống của Đấng Christ – sự sống đã được đặt vào trong người ấy, và người ấy phải nỗ lực để giữ gìn nó. Nhưng ngay cả Cơ Đốc nhân tốt nhất từng sống cũng không hành động bằng sức riêng của mình – người ấy chỉ đang nuôi dưỡng hoặc bảo vệ một sự sống mà người ấy không bao giờ có thể đạt được bằng nỗ lực của chính mình. Và điều đó có những hệ quả thực tế. Chừng nào sự sống tự nhiên còn ở trong cơ thể bạn, nó sẽ làm rất nhiều việc để sửa chữa cơ thể đó. Khi bị đứt tay, đến một mức độ nào đó nó sẽ lành lại, điều mà một xác chết không làm được. Một cơ thể sống không phải là cơ thể không bao giờ bị thương, mà là cơ thể có thể tự sửa chữa ở một mức độ nào đó. Cũng theo cách ấy, Cơ Đốc nhân không phải là người không bao giờ làm sai, mà là người được ban cho khả năng ăn năn, tự đứng dậy và bắt đầu lại sau mỗi lần vấp ngã – bởi vì sự sống của Đấng Christ đang ở bên trong người ấy, sửa chữa người ấy mọi lúc, giúp người ấy lặp lại (ở một mức độ nào đó) cái chết tự nguyện mà chính Đấng Christ đã thực hiện.
Đó là lý do tại sao Cơ Đốc nhân ở một vị thế khác với những người đang cố gắng trở nên tốt lành. Họ hy vọng rằng nhờ sống tốt, họ sẽ làm hài lòng Thiên Chúa nếu có một Thiên Chúa; hoặc – nếu họ nghĩ không có Chúa – ít nhất họ hy vọng xứng đáng với sự tán thành của những người tốt. Nhưng Cơ Đốc nhân nghĩ rằng bất kỳ điều tốt lành nào anh ta làm đều đến từ sự sống của Đấng Christ bên trong anh ta. Anh ta không nghĩ Thiên Chúa sẽ yêu thương chúng ta bởi vì chúng ta tốt lành, mà là Thiên Chúa sẽ làm cho chúng ta trở nên tốt lành bởi vì Ngài yêu thương chúng ta; cũng giống như mái nhà kính không thu hút ánh mặt trời vì nó sáng, mà nó trở nên sáng bởi vì mặt trời chiếu vào nó.
Và hãy để tôi nói rõ rằng khi các Cơ Đốc nhân nói sự sống của Đấng Christ ở trong họ, họ không chỉ muốn nói đến một điều gì đó thuộc về tâm trí hay đạo đức. Khi họ nói về việc được “ở trong Đấng Christ” hoặc Đấng Christ “ở trong họ”, đây không đơn thuần là cách nói rằng họ đang suy nghĩ về Đấng Christ hay bắt chước Ngài. Họ muốn nói rằng Đấng Christ đang thực sự vận hành thông qua họ; rằng toàn bộ tập thể Cơ Đốc nhân là cơ thể vật lý mà qua đó Đấng Christ hành động – rằng chúng ta là những ngón tay, cơ bắp, là những tế bào trong thân thể Ngài. Và có lẽ điều đó giải thích được một hoặc hai vấn đề. Nó giải thích tại sao sự sống mới này không chỉ được lan truyền bằng các hành động thuộc về tâm trí như đức tin, mà còn bằng các hành động thuộc về thể xác như Báp-tem và Tiệc Thánh. Nó không chỉ đơn thuần là sự lan truyền của một ý tưởng; nó giống như sự tiến hóa hơn – một thực tế sinh học hoặc siêu sinh học. Chẳng ích gì khi cố gắng trở nên thuộc linh hơn cả Thiên Chúa. Thiên Chúa chưa bao giờ có ý định để con người trở thành một tạo vật thuần túy thuộc linh. Đó là lý do tại sao Ngài sử dụng những vật chất như bánh và rượu để đặt sự sống mới vào trong chúng ta. Chúng ta có thể nghĩ điều này khá thô sơ và không thuộc linh. Thiên Chúa không nghĩ thế: Ngài đã phát minh ra việc ăn uống. Ngài thích vật chất. Ngài đã tạo ra nó.
Đây là một điều khác từng làm tôi bối rối. Chẳng phải là cực kỳ bất công sao khi sự sống mới này lại bị giới hạn cho những người đã nghe về Đấng Christ và có thể tin vào Ngài? Nhưng sự thật là Thiên Chúa chưa cho chúng ta biết sự sắp đặt của Ngài đối với những người khác là như thế nào. Chúng ta biết rằng không ai có thể được cứu ngoại trừ qua Đấng Christ; chúng ta không biết rằng liệu chỉ những ai biết Ngài mới có thể được cứu qua Ngài hay không. Nhưng trong lúc này, nếu bạn lo lắng cho những người ở bên ngoài, điều vô lý nhất bạn có thể làm là chính mình vẫn cứ đứng ở bên ngoài. Cơ Đốc nhân là thân thể của Đấng Christ, là cơ thể mà qua đó Ngài làm việc. Mỗi sự thêm vào cho thân thể đó đều giúp Ngài làm được nhiều hơn. Nếu bạn muốn giúp những người bên ngoài, bạn phải thêm tế bào nhỏ bé của chính mình vào thân thể của Đấng Christ, Đấng duy nhất có thể giúp họ. Chặt đứt ngón tay của một người là một cách kỳ quặc để giúp người đó làm được nhiều việc hơn.
Một sự phản đối khả dĩ khác là thế này. Tại sao Thiên Chúa lại đổ bộ vào thế giới đang bị kẻ thù chiếm đóng này trong sự ngụy trang và bắt đầu một kiểu hội kín để phá hoại ma quỷ? Tại sao Ngài không đổ bộ bằng vũ lực, xâm chiếm nó? Phải chăng Ngài không đủ mạnh? Chà, các Cơ Đốc nhân tin rằng Ngài sẽ đổ bộ bằng vũ lực; chúng ta không biết khi nào. Nhưng chúng ta có thể đoán tại sao Ngài trì hoãn. Ngài muốn cho chúng ta cơ hội gia nhập phe Ngài một cách tự nguyện. Tôi không cho rằng bạn và tôi sẽ đánh giá cao một người Pháp cứ chờ đợi cho đến khi quân Đồng Minh tiến vào nước Đức rồi mới tuyên bố anh ta thuộc về phe ta. Thiên Chúa sẽ xâm chiếm. Nhưng tôi tự hỏi liệu những người yêu cầu Thiên Chúa can thiệp công khai và trực tiếp vào thế giới của chúng ta có thực sự nhận ra điều đó sẽ như thế nào khi Ngài làm vậy hay không. Khi điều đó xảy ra, đó là sự kết thúc của thế giới. Khi tác giả bước ra sân khấu thì vở kịch đã hạ màn. Thiên Chúa chắc chắn sẽ xâm chiếm: nhưng ích gì khi nói bạn thuộc về phe Ngài vào lúc đó, khi bạn thấy toàn bộ vũ trụ tự nhiên tan biến như một giấc mơ và một điều gì đó khác – điều gì đó chưa bao giờ lọt vào tâm trí bạn để có thể hình dung – ập đến; một điều gì đó đẹp đẽ vô ngần đối với một số người trong chúng ta và khủng khiếp tột cùng đối với những người khác, đến nỗi không ai trong chúng ta còn lại bất kỳ sự lựa chọn nào nữa? Vì lần này sẽ là Thiên Chúa không còn ngụy trang; một điều gì đó quá choáng ngợp đến nỗi nó sẽ giáng xuống hoặc tình yêu không thể cưỡng lại hoặc sự kinh hoàng không thể cưỡng lại vào mọi tạo vật. Lúc đó sẽ là quá muộn để chọn phe. Vô ích khi nói bạn chọn nằm xuống khi việc đứng lên đã trở nên bất khả thi. Đó sẽ không phải là lúc để lựa chọn: đó sẽ là lúc chúng ta khám phá ra phe nào chúng ta thực sự đã chọn, dù chúng ta có nhận ra điều đó trước đây hay không. Bây giờ, hôm nay, khoảnh khắc này, là cơ hội để chúng ta chọn đúng phe. Thiên Chúa đang nán lại để cho chúng ta cơ hội đó. Nó sẽ không kéo dài mãi mãi. Chúng ta phải nắm lấy nó hoặc bỏ lỡ nó.
