Ở mọi nơi trên trái đất, cuộc đấu tranh đầu tiên của con người là vì miếng ăn hàng ngày. Chỉ với một công cụ thô sơ bằng đá hay xương, họ phải bắt cá dưới biển, chim trên trời, thú trong rừng. Hàng bao thế kỷ, với trang bị nghèo nàn như vậy, họ phải vật lộn để giành giật kế sinh nhai bấp bênh từ thiên nhiên. Họ cũng thấy mọi sinh vật xung quanh mình cũng đang cố gắng thỏa mãn cơn đói tương tự. Dường như có một Tinh thần của Cái Đói đang bao trùm. Đồng thời, việc thỏa mãn nhu cầu của con người lại vấp phải sự kháng cự dữ dội – chim cá thì khó bắt, đất đai keo kiệt lại sẵn sàng trao cho họ hòn đá khi họ cầu xin bánh mì – đến nỗi họ đi đến kết luận rằng hẳn phải có những sinh vật vô hình, tham ăn, muốn giữ mọi của cải tốt đẹp cho riêng mình. Vì vậy, thế giới cổ đại đã bị ám ảnh bởi một bầy lũ Quỷ Đói.
Trong lịch sử văn minh nhân loại, bên cạnh ánh sáng của các vị thần và Đấng tối cao, bóng tối luôn hiện hữu như một đối trọng không thể tách rời. Từ những văn bản cổ xưa nhất của người Sumer cho đến các bộ phim kinh dị hiện đại, hình ảnh của ma quỷ luôn ám ảnh và mê hoặc tâm trí con người. Nhưng để hiểu sâu sắc về thế lực này, chúng ta cần nhiều hơn là những câu chuyện rùng rợn; chúng ta cần Quỷ học. Một trong những nghiên cứu sâu sắc về Quỷ.
Vậy Quỷ học là gì? Tại sao nó từng được coi là một môn khoa học chính thống sánh ngang với Thần học? Bài viết này sẽ cung cấp một cái nhìn toàn cảnh, sâu sắc và chi tiết nhất về lịch sử, học thuyết và phạm vi nghiên cứu của bộ môn đầy bí ẩn này.
Khi tôi bắt đầu xây dựng blog này, mục tiêu của tôi không phải là SEO hay thứ khác, mà đây chỉ là một phiên bản trực tuyến của sổ tay, hoặc phiên bản Facebook “Made by me”, để tôi chia sẻ những kiến thức và trải nghiệm về quá trình nghiên cứu Quỷ học.
Từ đó, tôi bắt đầu học tập lại từ cơ bản ở tuổi 33, nền tảng Triết học đến Thần học hệ thống, để có cái nhìn tổng quan hơn về Quỷ học Cơ Đốc giáo, nhưng do mải mê tìm kiếm kiến thức mà tôi đã quên mất những gốc rễ trong kiến thức mà tôi phải học.

Sau khi tôi đọc quyển “Nghệ thuật học tập tối giản – Thibaut Meurisse“, tôi đã được nhắc nhớ lại “gốc rễ” trong từng kiến thức mà tôi phải học, tôi phải có lộ trình, phải có phương pháp học tập, không thôi tôi giống như chim se sẻ, chỉ trèo từ cành này qua cành khác, mà không thể bắt được con sâu nào cả.
Như tác giả cũng ví dụ, nếu tôi chỉ tô điểm những kiến thức uyên thâm về Thần học hay Triết học, thậm chí là Huyền học, mà quên mất mục tiêu ban đầu, và đích đến cuối cùng, tôi sẽ chẳng nhớ được kiến thức gì, và cũng không thể thâu tóm được những ý cần phải nằm lòng.
Dù cho học bất kỳ môn học nào, nghiên cứu bất kỳ điều gì, cũng cần phải nhớ về gốc rễ, để luôn quay về kiến thức cần thiết, không cố gắng gắn thêm hoa lá cho cái cây đã chết rễ.
Nơi an toàn nhất không đâu là nhà. Đây là điều mà tôi cảm nhận được sau bao nhiêu thử thách mà tôi đã trải qua. Về nhà là về với sự an tâm, yêu thương. Nhưng đôi khi không phải như vậy, đối với những ngôi nhà cũ, những ngôi nhà “thiếu hơi người”, thường sẽ xuất hiện những thứ u ám và có khả năng gây ám ảnh chúng ta.
Khi nghiên cứu Quỷ học, tôi luôn bắt gặp hiện tượng các vị thần bị “phế truất” thành quỷ dữ ở mọi bước. Chúng ta sẽ phải xem xét nhiều ví dụ tương tự như những ví dụ đã được đề cập trong những bài viết trước; nhưng ở giai đoạn này của cuộc điều tra, điều cần thiết là phải trình bày một số lượng đủ các ví dụ để xác lập sự thật rằng ở mọi quốc gia, luôn có những lực lượng tác động để hạ bệ các vị thần nguyên thủy thành những hình thái của cái ác, coi đó là bước sơ bộ để xem xét bản chất của các lực lượng đó.
Chúng ta tìm thấy lịch sử của hiện tượng này được gợi ý trong từ tiếng Đức cho “thần tượng” (idol), Abgott – nghĩa là cựu thần (ex-god). Rồi chúng ta có từ ‘pagan’ (kẻ ngoại đạo), nghĩa là dân làng (villager), và ‘heathen’ (kẻ dị giáo), nghĩa là người sống ở ngoài đồng hoang (of the heath), ám chỉ những người vẫn giữ lấy các vị thần cũ của họ sau khi những người khác đã chuyển đức tin sang [các vị thần] mới. Những từ này đưa chúng ta đến việc xem xét ảnh hưởng của các cuộc đấu tranh đã xảy ra giữa các chủng tộc và quốc gia, và do đó, giữa các tôn giáo của họ, lên các quan niệm tôn giáo.
Từ thuở xa xưa, lửa vốn là nguyên tố của loài ác quỷ. Chắc chắn điều này một phần bắt nguồn từ việc lửa cũng là một thế lực huỷ diệt hung tàn. Các vật hiến tế bị thiêu rụi; và con quỷ hiện hình để nuốt chửng chúng. Nhưng những đại hoả thần chủ yếu đại diện cho sự tàn phá và đau đớn cùng cực do nhiệt độ khủng khiếp gây ra. Chúng sinh ra từ những vùng sa mạc cháy bỏng, từ những cơn say nắng và hạn hán khô cằn.
Từ ngàn xưa, câu hỏi về nguồn gốc của cái Ác luôn là tảng đá vấp chân cho lý trí con người khi tìm về Đấng Tối Cao. Nếu Thiên Chúa là Đấng toàn năng và toàn thiện, tại sao cái Ác lại hiện hữu? Phải chăng Ngài đã tạo ra nó?
Bài viết này khẳng định rằng: Thiên Chúa không tạo ra cái Ác. Cái Ác không phải là một “thực thể” được sáng tạo, mà là sự vắng bóng của cái Thiện, là sự lạm dụng tự do ý chí. Sự tồn tại của cái Ác, nghịch lý thay, lại là minh chứng cho tình yêu và sự tôn trọng tuyệt đối của Thiên Chúa dành cho con người. Chúng ta sẽ làm rõ điều này qua bốn luận điểm dưới đây.
Những mô tả liên quan đến các tên gọi tốt đẹp của những loài Quỷ (demon) và Ác quỷ (devil) vốn ám ảnh trí tưởng tượng của nhân loại, càng làm nổi bật sự tương phản giữa nguồn gốc thần thánh và các chức năng bị gán cho chúng trong những hình hài đã sa ngã. Thuyết Nhị nguyên (Dualism), đại diện cho một giai đoạn tất yếu trong sự phát triển tinh thần của mọi chủng tộc, đòi hỏi một nguồn cung cấp Quỷ ma, và nguồn cung này đến từ vô số các vị thần và thiên thần bị phế truất, bị ruồng bỏ, và sa ngã, vốn là hệ quả của sự chinh phục các chủng tộc và tôn giáo của họ1. Nhưng dẫu cho nguồn gốc thần thánh có thể còn vương vấn quanh chúng qua một vài truyền thuyết hay đặc điểm nhỏ cũng như trong tên gọi, thì cái hiện tượng xấu xa mà mỗi con quỷ được gắn vào để giải thích [hiện tượng đó] đã ấn định hình hài và công việc thực sự mà nó gắn liền trong mê tín dân gian.
Thần học là khoa học về Thiên Chúa và về các mối tương quan giữa Thiên Chúa và vũ trụ.
Mặc dù từ “Thần học” đôi khi được sử dụng trong các tác phẩm tín lý để chỉ riêng phân ngành khoa học nghiên cứu về bản tính và các thuộc tính của Thiên Chúa, nhưng cách dùng phổ biến — kể từ khi Abelard (1079-1142) đặt tên cho tác phẩm tổng quát của mình là “Theologia Christiana” — đã bao hàm toàn bộ phạm vi giáo lý Kitô giáo dưới thuật ngữ này. Do đó, Thần học không chỉ luận giải về Thiên Chúa, mà còn về những mối tương quan giữa Thiên Chúa và vũ trụ, xét theo khía cạnh mà chúng ta gọi là Sáng tạo, Quan phòng và Cứu chuộc. Thậm chí là Quỷ học, một khía cạnh khác, nhưng vẫn nằm trong Thần học, được gọi là Thần học hệ thống về Quỷ.
Tôi không biết từ khi nào, tôi bắt đầu sợ hãi một thứ gì đó không rõ ràng, tôi sợ hãi làn nước, màn sương và cả tâm trí của tôi.
Khi có một suy nghĩ nào đó định hướng tôi nghiên cứu Quỷ học, thì ngay lập tức, một nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu xâm chiếm, buộc suy nghĩ của tôi rơi vào vô định.
Tôi đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa, tôi sợ hãi thứ nào đó trong đầu tôi, hay ngoài sau lưng tôi, lạnh buốt dù xung quanh đầy người và tiết trời ôi bức. Một thứ gì đó, muốn tôi dừng lại những suy tư, hay thói tò mò khó bỏ của tôi.
Lúc này tôi phải trấn tĩnh mình, và nhớ lại giây phút tôi bắt đầu công việc này, sứ mệnh này, lời kêu gọi này, tôi phải đặt hình ảnh Thiên Chúa vào trong tâm khảm, mọi giác quan sẽ quay trở lại, tôi tiếp tục ở hiện tại. Và khi nhớ lại cảm giác vừa rồi, tôi sợ hãi, vì tôi đang chuẩn bị đối mặt với “thứ” gì vậy?
Hay tôi sắp điên loạn, tôi quên mất tôi là ai, tôi làm gì, tôi ngơ ngác với mọi thứ xung quanh, tôi như rơi vào bóng tối vô định, thứ bóng tối thiếu vắng ánh sáng, lạnh lẽo và đơn độc.
Tôi từng biết một vài trường hợp cũng rơi vào vô định như vậy, nhưng họ gọi đó là Xuất thần, một trạng thái buông lỏng hoàn toàn, chắc không phải như tôi, có sợ hãi bủa vây nữa.
Còn tôi thì luôn nghe xung quanh mình những thứ xem chừng rất nhẹ nhàng, nhưng thật ra rất điên loạn như: giết nó đi, chặt đầu nó đi, uống máu nó đi,… đầy thú tính và sự câm phẫn.
