Tôi đã chứng kiến “Sapi”

by Pao Pevil

Ký ức ấy vẫn luôn ám ảnh tôi, dội về từ dạo tôi mới lên tám, lên chín. Đó là vào một ngày tháng Năm năm 2004, khi chú tôi hớt hải thông báo rằng sáng mai cả nhà phải về quê ở Pangasinan gấp, bởi ở nhà đang xảy ra những chuyện chẳng lành. Tôi tình cờ nghe lỏm được chú nói với bà nội rằng một người chị họ của tôi đột nhiên ngất lịm đi. Tỉnh lại, chị bỗng trở nên điên dại, hung hãn đến mức người nhà phải dùng sức trói nghiến lại mới kiểm soát được.

Năm giờ sáng, chiếc xe vội vã rời khỏi nhà chúng tôi ở Antipolo, mang theo hy vọng về đến nơi càng sớm càng tốt trước khi màn đêm buông xuống. Trên đường đi, sự tò mò của một đứa trẻ khiến tôi gặng hỏi chú rốt cuộc đã có chuyện gì. Chú chép miệng bảo Rachel – người chị họ chỉ lớn hơn tôi chừng một, hai tuổi – đã bị quỷ ám. Chú tôi vốn là một tín hữu Cơ Đốc đang tu tập để trở thành mục sư, nên chú cực kỳ tin vào thế lực hắc ám. Còn tôi lúc bấy giờ chỉ thầm nghĩ chuyện này thật nực cười, một đứa trẻ như tôi làm gì biết tin vào ma quỷ hay chuyện nhập hồn, nghe cứ như một sự hoang đường.

Khoảng hai giờ chiều, chúng tôi về đến nhà bà nội. Cảnh tượng bày ra trước mắt khiến tôi rợn ngợp. Chị tôi đang nằm trên giường, có vẻ như đang ngủ mê mệt. Hai tay và hai chân chị bị trói chặt vào thành giường bằng những dải vải rách xé ra từ áo thun. Bà nội và cô tôi đứng chôn chân bên mép giường, trên tay ôm khư khư cuốn Kinh Thánh mở sẵn, miệng lầm rầm đọc kinh Kính Mừng không ngớt. Chú tôi thì được bà sai đi gọi một albularyo (thầy lang kiêm thầy trừ tà) đến giúp. Là một đứa trẻ, tôi chỉ biết nép vào một góc, cấm khẩu và làm theo lời dặn là phải ngoan ngoãn đứng yên.

Khi bà thầy lang bước vào, không khí trong phòng bỗng chốc đặc quánh lại. Bà bắt đầu lầm rầm khấn vái, dùng một loại dầu sền sệt miết lên trán chị tôi theo hình chữ thập.

Đột nhiên, chị bừng tỉnh.

Chị giãy giụa. Chị đạp phá điên cuồng vào mọi thứ xung quanh và gào thét man rợ, hất văng cả bà nội và cô tôi lúc ấy đang cố sức ghì chặt hai chân chị. Rồi chị bật cười. Một điệu cười the thé, lạnh toát của một kẻ mất trí. Tôi sững sờ. Rachel mà tôi biết vốn dĩ rất ốm yếu và rụt rè. Cớ sao trong khoảnh khắc này, chị lại mang sức mạnh kinh hồn của một con thú hoang? Tôi không thể hiểu nổi. Sau một hồi vật lộn trong tiếng cầu nguyện dồn dập, chị tôi từ từ rũ xuống. Chị bình tĩnh lại, bật khóc nức nở, rồi bất thần nghêu ngao hát một bài thánh ca.

Tôi nán lại căn nhà đó thêm ba ngày. Trong suốt thời gian ấy, chị tôi liên tục rơi vào những cơn hoảng loạn bất định: lúc thì tỉnh táo tự nhận thức, lúc lại đột ngột lên cơn điên cuồng. Tôi bị dặn tuyệt đối không được đến gần chị, vì chỉ sơ sẩy một chút là có thể rước họa vào thân.

Buổi sáng ngày thứ ba, tôi thơ thẩn ra chơi dưới gốc xoài cổ thụ cạnh nhà bà. Người lớn từng kể cây xoài này đã cắm rễ ở đây hơn năm mươi năm. Tôi chẳng thấy sợ, chỉ thích thú trèo lên cành vì bóng râm mát rượi, và phần vì tôi vốn quen lủi thủi chơi một mình. Ngồi vắt vẻo trên cành, tôi chợt dán mắt vào lớp vỏ cây xù xì ngay chỗ mình đang ngồi. Tôi nhìn trân trân vào nó. Từng đường vân, từng thớ gỗ trên lớp vỏ tự nhiên ấy vặn vẹo, xếp chồng lên nhau, tạc thành một khuôn mặt. Một khuôn mặt quỷ dữ, hay một yêu tinh già cỗi với những đường nét rõ mồn một. Không phải nét khắc nhân tạo, mà là hình thù ma quái tự sinh ra từ chính lớp vỏ xù xì. Ngay khoảnh khắc ấy, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Toàn thân tôi bỗng dưng rã rời, sinh lực như bị rút cạn. Tôi hoảng hốt tụt xuống, cắm đầu chạy thục mạng vào nhà kiếm chút đồ ăn vặt để trấn an.

Đêm đó, tôi lên cơn sốt hầm hập. Bà nội hoảng sợ, ngồi bên giường tôi và bắt đầu lần hạt đọc trọn một chuỗi Mân Côi.

Hôm sau, cơn sốt bí ẩn lặn mất. Chú tôi kể lại lời bà nội bảo rằng, rất có thể tôi đã vô tình thu hút chính thứ thực thể tà ác đang đọa đày chị họ tôi. Bà dặn tôi phải tuyệt đối tránh xa việc chơi lủi thủi một mình. Một phần vì tôi là hơi người lạ mới đến, một phần vì sự tò mò của trẻ con rất dễ vẫy gọi những sinh mệnh vô hình cõi âm. May mắn thay, thứ đó chưa kịp nhập vào tôi.

Cho đến tận ngày hôm nay, ký ức ấy vẫn hằn sâu trong tâm trí tôi vẹn nguyên như mới hôm qua. Ngày hôm ấy, tôi biết mình đã thực sự chứng kiến một “Sapi” – một cuộc quỷ ám rợn người.