Nhật ký về sự Cứu rỗi

by Pao Pevil
3 views

Những ngày tháng Tư năm 2025 rớt xuống đời tôi như một bức màn u tối. Mọi hoài bão, ước mơ và khao khát trong tôi dường như vỡ vụn dưới sức nặng của một cuộc sống ngột ngạt, bế tắc và kiệt quệ từng ngày. Bóng tối của sự tuyệt vọng bủa vây, khiến tâm trí tôi đắm chìm vào ý nghĩ tự kết liễu đời mình, mường tượng đó là lối thoát duy nhất để giải phóng linh hồn khỏi chốn lưu đày này.

Ký ức về buổi trưa định mệnh ấy vẫn hằn sâu trong tôi như một vết sẹo. Sau một buổi sáng lê lết trong tận cùng của sự chán chường, khi con gái nhỏ vừa chìm vào giấc ngủ trưa, tôi bị thôi thúc bởi một ý định mãnh liệt: phải chấm dứt mọi thứ ngay lập tức. Tôi tự nhủ rằng, chỉ cần dũng cảm chịu đựng năm giây đau đớn ngắn ngủi, gánh nặng trần thế này sẽ hoàn toàn được trút bỏ, và tôi sẽ tìm thấy sự tự do miên viễn. Dưới sự xui khiến của bóng tối, tôi bước ra căn bếp, cầm lấy con dao lạnh lẽo và kề sát lên cổ mình. Tôi nhắm nghiền hai mắt, chuẩn bị đón nhận cơn đau cuối cùng của thể xác, để vĩnh viễn kết thúc mọi đọa đày đang giằng xé tâm can. Bàn tay tôi siết chặt cán dao, tôi hít một hơi thật sâu, nín thở, dồn mọi chút sức lực tàn lụi còn lại cho một nhát cắt duy nhất.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc mong manh giữa sự sống và cái chết, ngay trong chính hơi thở tưởng chừng là cuối cùng ấy, ánh sáng của Thiên Chúa đột ngột bừng lên, xé toạc màn đêm sầu khổ đang bao trùm lấy tôi. Giữa tâm trí mịt mù, tôi cảm nhận được ánh mắt trìu mến và nụ cười ấm áp của Ngài. Từ trong sâu thẳm linh hồn, một giọng nói vang lên rõ rệt: “Ta đây, đừng từ bỏ!”. Ôi lạy Chúa, ngay lúc này đây, nước mắt con lại tuôn rơi vì Ngài, y như cái trưa hôm đó. Ngài chưa một lần nào rời bỏ con, dẫu con có chìm sâu trong hố đen tuyệt vọng.

Tôi bừng tỉnh. Mọi muộn phiền, đớn đau như được gột rửa và trôi tuột đi mất. Màn đêm u tối tan biến không để lại dấu vết. Những câu hỏi day dứt về ý nghĩa cuộc đời, về mục đích sống, hay cách để tôi minh chứng cho Nước Trời, tất cả đều được tỏ rạng chỉ trong một hơi thở thiêng liêng ấy.

Kể từ giây phút đó, tôi dứt khoát quay lưng lại với những thế lực bóng tối đã đeo bám mình bấy lâu. Tôi không còn hoài nghi về sự tồn tại của ác quỷ nữa; tôi biết mình không hề điên. Chúng là có thật, chúng đã từng cám dỗ, kéo tôi ra xa và thậm chí xui khiến tôi phỉ báng Đấng Toàn Năng. Nhưng vượt lên trên tất cả những cạm bẫy quỷ quyệt ấy, tôi đã tìm thấy sự cứu rỗi tuyệt đối nơi Thiên Chúa tình yêu.

Leave a Reply