Tôi đã đọc phần này khá nhiều lần, tôi xem như đây là khái niệm ban đầu về Thần học Tự nhiên hay còn gọi là Vật lý, theo phái triết học Platon. Và tôi có thể áp dụng những luận lý này của Thánh Augustine để xem xét Quỷ học như thế nào?
Đầu tiên, “không một thể xác vật chất nào là Thiên Chúa“, Augustine xác tín rằng phái Platon đã tìm kiếm Thiên Chúa vượt lên trên thể xác, thể vật lý. Vì họ hiểu rằng tính chất của vạn vật là tùy biến, thay đổi không ngừng, sinh diệt cũng không ngừng. Do đó họ không thể dùng cái gọi là Vật lý để tìm ý nghĩa về Thiên Chúa được.
“Họ cũng nhận thấy rằng, trong mọi vật hay thay đổi, cái mô thể (form) làm cho nó là nó, bất luận phương thức hay bản tính của nó là gì, chỉ có thể hiện hữu nhờ Đấng thực sự là, bởi vì Người là Đấng bất biến.” – Các triết gia phái Platon cũng xác nhận mọi vạn vật phải do Đấng bất biến mà xuất hiện và cũng phải vì Đấng bất biến đó mà tồn tại. Quỷ ma cũng do Đấng mà xuất hiện trong hình hài Thiên thần, bọn họ là tùy biến, để phục vụ sự bất biến của Ngài, nhưng họ đã từ chối tính tùy biến để muốn là tính bất biến. Họ tự đánh mất cái bất biến mà họ cần để tùy biến. Bản chất của họ là nguyên tử, cần phải ở quanh hạt nhân, họ muốn tiêu diệt hạt nhân để thay thế, họ quên rằng trước khi họ là hạt nhân, họ đã xa rời hạt nhân. Họ bị rời xa vùng Orbital, mãi mãi cũng không bao giờ thay thế được hạt nhân, họ không giờ là thứ định hình nên vật chất.
Thiên thần hay Quỷ ma đều không có một bản thể cố định, như có hình hài giống con người, bọn họ sẽ phải luôn tùy biến theo ý Chúa, để phụng sự mọi ý định của Ngài. Do đó, Quỷ ma cũng đang tồn tại một cách tùy biến, nhưng vô định. Còn Thiên thần sẽ cố định trong ân sủng Thiên Chúa. Nhờ đó, Thiên thần thì hạnh phúc, còn Quỷ ma thì đau khổ.
Như cách mà Thánh Augustine nói rõ: “Và do đó, cho dù chúng ta xem xét toàn bộ thể xác của thế giới, hình dáng, các đặc tính, và sự chuyển động trật tự của nó, cũng như tất cả các vật thể ở trong đó; hay chúng ta xem xét mọi sự sống, hoặc sự sống nuôi dưỡng và duy trì, như sự sống của cây cối, hoặc sự sống mà ngoài điều này còn có cảm giác, như sự sống của thú vật; hoặc sự sống thêm vào tất cả những điều trên sự hiểu biết, như sự sống của con người; hoặc sự sống không cần sự hỗ trợ của dinh dưỡng, mà chỉ duy trì, cảm thấy, hiểu biết, như sự sống của các thiên thần, — tất cả chỉ có thể hiện hữu nhờ Đấng tuyệt đối là.“
Vậy còn sự sống của Quỷ ma thì sau? Bản chất của chúng cũng là Thiên thần? Nhưng đây là một chuyện khác. Vì đối với Quỷ ma, Người cho bọn chúng duy trì, cảm thấy, hiểu biết, nhưng không có sự sống. Cũng như việc, Quỷ ma tồn tại, hiện hữu, nhưng không hạnh phúc.
Khi xa rời Thiên Chúa, Quỷ ma đã bị tước bỏ Hình dạng và Sự sống. Thiên thần có Sự sống, Con người có Hình dạng, cả hai điều này có thể bổ túc cho nhau, phụ thuộc quyền năng Thiên Chúa, nhưng chỉ có một cái cố định, cái thì không. Con người là một phiên bản dùng thử của cả hai, được số định trong một khoảng thời gian nhất định. Khi chết đi, kẻ nào bám vào Hình dạng thì biến mất, kẻ nào bám vào sự sống thì Sống đời đời.
Tạm thời kết thúc ghi chép tại đây, bởi vì tôi đã hình dung được Quỷ ma, không phải là thứ có sừng, có nanh vuốt, mà bọn chúng là một “thứ” rất khác biệt, và chưa có khái niệm cụ thể hơn.
