Vigiliae

Trong dòng chảy của truyền thống Độc thần giáo (Abrahamic), Quỷ Học không được diễn giải như những giai thoại kinh dị thuần túy, mà được định vị là một phân hệ chuyên sâu thuộc Thần học hệ thống. Chuyên mục này tập trung khảo cứu về bản chất hiện hữu, phẩm trật và vai trò của cái Ác trong tiến trình tương tác với ý chí tối cao của Thiên Chúa.

Khởi nguồn từ việc truy nguyên các văn bản cổ xưa như Sách Enoch và Cựu Ước, chúng ta sẽ lần theo dấu vết của sự hình thành tư tưởng này cho đến khi đạt tới sự hoàn thiện trong học thuyết Cơ Đốc giáo. Tại đây, Quỷ học được tiếp cận dựa trên nền tảng nhất nguyên luận: không nhìn nhận Quỷ dữ như một thực thể đối trọng ngang hàng với Đấng Sáng Thế, mà trái lại, xem chúng là những thụ tạo sa ngã – những thực thể đã tự tha hóa khỏi bản tính thiện lành để thiết lập nên một trật tự nghịch đảo trong bóng tối. Thông qua việc phân tích thực tại của cái Ác, mục tiêu tối hậu của chuyên mục Quỷ Học là làm sáng tỏ giá trị của tự do ý chí và trật tự luân lý vĩnh cửu của vũ trụ.

Dưới đây là một bài tiểu luận học thuật chi tiết về Aym (hay còn gọi là Haborym), một trong những thực thể nổi bật trong hệ thống Quỷ học phương Tây (Western Demonology). Bài viết tập trung khai thác các khía cạnh lịch sử, văn bản học, biểu tượng học và ý nghĩa thần học của thực thể này.

Trong hệ thống phân loại phức tạp của Quỷ học (Demonology), đặc biệt là trong truyền thống Ars Goetia (Nghệ thuật Goetia) thuộc Lemegeton (Chìa khóa nhỏ của Solomon), Aym (còn được gọi là Aim, Haborym, hoặc Haborim) hiện lên như một thực thể đầy quyền năng và nghịch lý. Mang tước vị Đại Công tước (Great Duke) của Địa ngục, Aym không chỉ đại diện cho sức mạnh vật lý của ngọn lửa hủy diệt mà còn biểu trưng cho sự sắc sảo, trí tuệ nguy hiểm và sự tàn phá các cấu trúc văn minh.

105 views

Trong kho tàng rộng lớn của biểu tượng tôn giáo toàn cầu, chúng ta không chỉ tìm thấy những hình ảnh của hòa bình, cứu rỗi và ánh sáng. Song hành với chúng, và thường lấn át hơn, là một kho ảnh tượng (iconography) đồ sộ về sự ghê rợn: những vị thần phẫn nộ với vũ khí đẫm máu, những cảnh địa ngục chi tiết đến rùng mình, những con quỷ vặn vẹo và những vị thánh trong trạng thái tự hành xác đau đớn.

Từ những bức phù điêu “Sự phán xét cuối cùng” (Last Judgment) ở các nhà thờ Gothic châu Âu, nơi ác quỷ lôi kéo các linh hồn tội lỗi vào vạc dầu sôi, đến hình ảnh Nữ thần Kali trong Ấn Độ giáo, đeo vòng cổ bằng sọ người và uống máu quỷ, một câu hỏi mang tính nghịch lý được đặt ra. Tại sao các hệ thống tín ngưỡng, vốn thường hướng đến sự siêu việt và đạo đức, lại đầu tư nhiều tâm sức nghệ thuật đến vậy vào việc miêu tả nỗi kinh hoàng?

120 views

Kẻ Phản Kitô (Antichrist) là một tiên tri giả được dự báo sẽ xuất hiện vào giai đoạn khởi đầu của thời kỳ khải huyền nhằm dụ dỗ các tín hữu trung kiên chối bỏ đức tin của mình. Trải qua nhiều năm tháng, vô số nhà lãnh đạo chính trị và tôn giáo đã bị cáo buộc là Kẻ Phản Kitô – tuy nhiên, chưa ai trong số họ thực sự khiến lửa từ trời giáng xuống, vì vậy dường như thế giới vẫn đang phải chờ đợi ác nhân này chính thức lộ diện.

94 views

Kinh Thánh thuật lại nhiều điều kỳ diệu, từ việc Môi-se rẽ Biển Đỏ đến việc Chúa Giê-xu chữa lành người mù – những sự kiện thoạt nhìn có vẻ như ma thuật. Nhưng thay vì gọi đó là ma thuật, chúng ta gọi chúng là phép lạ. Chúng ta có lý do để tự hỏi: liệu có sự khác biệt rõ ràng giữa ma thuật và phép lạ không? Nếu có, tại sao sự khác biệt này lại quan trọng? Những đặc điểm nào phân định hai phạm trù này?

107 views

Cái bẫy

by Pao Pevil

Bắt đầu từ Sáng Thế Ký, con rắn đã dụ dỗ chúng ta bằng trí tuệ để phân biệt Thiện – Ác. Và sau đó chúng ta bị phạt lỗi vì tri thức này.

Tại sao? Tại sao biết phân biệt thiện ác lại có tội đến vậy. Vì Thiện hay Ác, đều là cội rễ của Quỷ dữ. Cho nên dù cho bạn chọn điều gì, bạn cũng rơi vào bẫy của bọn chúng.

Ở xã hội hiện đại, giết con trai mình, dù là ý nghĩ, cũng sẽ có tội, vì xã hội coi đó là điều Ác. Nhưng Abraham chọn giết con mình, để tế lễ cho Thiên Chúa, vậy ông đang chọn đó là điều Ác hay Thiện?

Không, khi nghe lời Thiên Chúa trong đầu, Abraham hành động không chọn lựa, ông chỉ biết rằng hành động của ông là yêu thương. Con ông có chết, cũng về bên Chúa; con ông có sống, thì sau này chết cũng về bên Chúa. Ông chọn yêu thương con, như cách Chúa yêu thương gia đình ông.

Ông đúng đắn, ông vượt qua mọi điều xã hội lên án, ông chỉ biết yêu thương và luôn hướng về Thiên Chúa, là đủ.

Bạn cũng nên như vậy, cố gắng phân minh việc này tốt, việc kia xấu. Dù bạn chọn điều gì, đến phút cuối, bạn vẫn thua cuộc, vẫn đau khổ.

Hãy chọn yêu thương, hành động này của bạn có yêu thương không? Có, nên chọn. Hành động này có hướng về Thiên Chúa không? Có, chắc chắn nên chọn.

Bỏ qua mọi ý nghĩ Thiện Ác trong đầu bạn, là bạn đang tiêu diệt Satan.

126 views

Ma Quỷ không hiện hữu, nhưng chúng tồn tại. Chúng không phải là vật chất, nhưng chúng là bản chất. Do đó chối bỏ chúng, hoặc cố chứng minh chúng bằng thực nghiệm, bằng khoa học là điều không thể.

Giống như việc bạn không thể chứng minh một người sẽ giết người, phạm trọng tội chỉ bằng việc siêu âm, X-quang,… Bản chất thật sự chỉ được thị hiện khi đúng thời điểm. Nước chảy, qua khu lạnh giá sẽ phải đóng băng, qua sa mạc sẽ phải bốc hơi.

Đôi khi đó là lý do mà khi muốn triệu hồi Quỷ dữ thì phải tạo đúng điều kiện môi trường cho loài Quỷ đó xuất hiện. Biểu tượng, vật tế, thần chú,… đều tập trung vào việc tạo ra một môi trường chuẩn cho một con Quỷ.

Chính vì Quỷ là bản chất, nên việc xuất hiện của chúng sẽ tác động lên sự vật xung quanh. Người có Ác tâm, Quỷ sẽ là Ác ma. Người có Thiện tâm, Quỷ sẽ là Tinh linh, hỗ trợ họ trong những việc thiện lành.

Tại sao chúng ta có thể triệu hồi được Quỷ ma? Câu trả lời sẽ khá dài, tôi sẽ dành cho bài viết khác.

129 views

Trong chiến trận tâm linh kéo dài từ khi sa ngã đến ngày Cứu Chuộc cuối cùng, sự hiện diện của ma quỷ là một thực tại thần học không thể chối cãi. Kinh Thánh đã nhiều lần mô tả các cuộc đối đầu trực diện với thế lực bóng tối. Tuy nhiên, một hiện tượng gây hoang mang và cô lập sâu sắc là khi một cá nhân trải nghiệm việc “nhìn thấy” ma quỷ một cách rõ ràng, trong khi những người xung quanh, kể cả những người cùng đức tin, lại hoàn toàn không nhận thấy.

Hiện tượng này không phải là một sự ngẫu nhiên của tâm trí, cũng không đơn thuần là ảo giác tâm lý. Từ góc độ Quỷ học Cơ Đốc, đây là một dấu hiệu tâm linh sâu sắc, một sự vén mở bức màn tạm thời giữa thế giới vật chất và thế giới thiêng liêng. Câu hỏi đặt ra là: Tại sao lại là bạn?

Tiểu luận này sẽ phân tích bốn luận điểm thần học chính để giải thích lý do tại sao một số cá nhân được “chọn” để chứng kiến những thực thể này.

116 views

Trong một căn phòng ấm áp và an toàn, một người đang chăm chú đọc những dòng mô tả rùng rợn về một hồn ma báo oán. Trên màn hình, một bức tranh của Goya vẽ cảnh một vị thần đang ăn thịt con mình khiến người xem vừa rùng mình vừa không thể rời mắt. Đây là Nghịch lý của Kinh dị (The Paradox of Horror). Theo lẽ thường, sợ hãi là một cảm xúc tiêu cực, một tín hiệu cảnh báo nguy hiểm cần phải tránh xa. Vậy tại sao trong nghệ thuật, văn học và hội họa, sự kinh hoàng lại trở thành một nguồn khoái cảm thẩm mỹ mạnh mẽ đến vậy?

124 views

Ngôi nhà gỗ

by Pao Pevil

Tôi muốn chia sẻ một câu chuyện có thật đã xảy ra với chính tôi vài năm trước tại một căn nhà gỗ nhỏ gần Tenby, xứ Wales. Tôi vốn luôn bị cuốn hút bởi những hiện tượng siêu nhiên, nhưng tin tôi đi, việc trực tiếp trải qua nó là một trải nghiệm kinh hoàng đầy khác lạ.

108 views

Tác phẩm Frankenstein (1818) của Mary Shelley không chỉ đơn thuần là một câu chuyện kinh dị Gothic mà còn là một văn bản phức tạp về thần học đảo ngược và sự tha hóa hiện sinh. Bài viết này phân tích “tính quỷ dị” (the demonic nature) không phải dưới dạng một thực thể siêu nhiên ngoại lai, mà như một sự phản chiếu nội tại giữa Kẻ Sáng Tạo (Victor Frankenstein) và Tạo Vật (The Creature). Thông qua lăng kính của huyền thoại Prometheus và thiên sử thi Paradise Lost (Thiên đường đã mất) của John Milton, bài luận sẽ làm sáng tỏ luận điểm: Tính quỷ dị trong Frankenstein là sự đan xen giữa tham vọng tiếm quyền Thiên Chúa của con người và bi kịch của sự chối bỏ Ân sủng, biến cả chủ thể sáng tạo lẫn đối tượng được sáng tạo thành những “con quỷ” trong địa ngục do chính họ tạo ra.

128 views