Đã có nhiều phép lạ xuất hiện trong Phúc Âm, và đặc biệt là việc trừ quỷ, ắt hẳn trong mọi trường hợp đã mang lại cho các tín hữu một cảm nhận sống động về sự tồn tại và quyền năng của các ác linh. Đồng thời, như chúng ta đã thấy, chính Kinh thánh không cung cấp bất kỳ thông tin đầy đủ và rõ ràng nào liên quan đến nguồn gốc và bản chất của những kẻ thù hùng mạnh này; mặt khác, có thể nhận thấy rằng những người cải đạo Cơ đốc đầu tiên và những nhà giảng dạy Cơ đốc đầu tiên phần lớn là người Do Thái hoặc Hy Lạp, và nhiều người trong số họ đang sống giữa những người theo một trong những tôn giáo phương Đông cổ xưa.
Khi chúng ta nghiên cứu sang Thánh kinh của người Do Thái, tức là Kinh thánh chính tắc (canonical Scripture), chúng ta bị ấn tượng bởi sự “thiếu vắng” một hệ thống Quỷ học phức tạp như của người Ba Tư và Assyria. Thật vậy, có rất nhiều nội dung về các thiên thần của Chúa, các đạo quân trên trời, các seraphim và cherubim, và các linh thể khác đứng trước ngai vàng hoặc phục vụ con người. Nhưng việc đề cập đến các ác linh thì tương đối ít ỏi.
Một trong những hệ thống Quỷ học (demonologies) đáng chú ý nhất là hệ thống được viết trong Avesta, thánh kinh của tôn giáo Mazdean của Zoroaster. Trong tôn giáo cổ đại này, vốn không giống như tôn giáo của người Assyria, vẫn còn tồn tại trong cộng đồng Parsee, cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, thiện và ác trở nên nổi bật hơn. Đối lập với vị Thần thiện lương – Ahura Mazda, cùng phẩm trật các thánh linh của ngài, là vương quốc hắc ám của quỷ, hay daevas, dưới trướng Anro Mainyus (Ahriman), Ác thần tàn bạo, Quỷ của các loài Quỷ (Daevanam Daeva), kẻ luôn chiến đấu chống lại Ahura Mazda và những tôi tớ trung thành của ngài như Zoroaster.
Có thể nhận ra phần nào niên đại cổ xưa của Quỷ học (demonology) và các phép thuật (magical practices) qua các ghi chép trong Kinh Thánh hoặc văn học cổ điển, chưa kể đến luận cứ có thể rút ra từ tính phổ quát của những tín ngưỡng và thực hành này. Tuy nhiên, bằng chứng còn ấn tượng hơn đã được đưa ra ánh sáng nhờ việc giải mã chữ hình nêm (cuneiform hieroglyphics), mở đường cho việc nghiên cứu kho tàng văn học phong phú của Babylon và Assyria.
Phúc Âm Mác hai lần nhắc đến việc Đức Jesus đã chết “cho nhiều người” (10:45; 14:24). Phúc Âm cũng nói rằng Đức Jesus đến để hiến dâng mạng sống mình làm “giá chuộc”, qua đó Ngài cứu chuộc nhiều người. Và trong nhiều Phúc Âm khác cũng nhắc đến những điều tương tự. Nhưng tại sao cái chết của Đức Jesus, lại có thể giúp chúng ta? Đặc biệt là “xóa tội”?
Sự tồn tại và mô tả về Địa Ngục trong Phật giáo Đại Thừa, cũng như trong Phật giáo nói chung, không nhằm mục đích “tạo ra” một nơi trừng phạt vĩnh viễn, mà là một phần tất yếu của luật Nhân Quả và Luân Hồi. Đồng thời còn mang ý nghĩa cảnh tỉnh và khuyến thiện các tín đồ.
Cô-lô-se 2:8: Hãy thận trọng, đừng để ai gài bẫy anh em bằng triết học và lời giả dối rỗng tuếch theo các yếu tố căn bản của loài người, theo các thần linh của thế gian, mà không theo Đấng Christ.
Có một tập tài liệu kỳ lạ đang được lưu trữ ở Thư viện Quốc gia Brazil tại Rio de Janeiro, được gọi là Bản thảo 512. Tài liệu này mô tả về một nhóm thám hiểm tình cờ phát hiện ra một thành phố cổ bị tàn phá ở phía đông Brazil vào năm 1753. Nhưng kỳ lạ là thành phố này không giống với bất kỳ thành phố nào mà họ từng thấy, với lối kiến trúc Hy Lạp cổ đại và những dòng chữ bí ẩn không phải của người bản địa.
Quỷ học có thể gợi lên những hình ảnh rõ rệt trong tâm trí mọi người. Nhiều người hình dung ma quỷ là một sinh vật mặc quần bó đỏ, mặt đỏ và có sừng. Quỷ học là sự nghiên cứu về ma quỷ theo Kinh Thánh – chủ đề này đề cập đến việc phân loại ma quỷ và cách chúng hoạt động trong đời sống của các tín hữu. Đôi khi tôi còn nghiên cứu theo lịch sử hay tín ngưỡng dân gian, nhưng cũng không xa rời Kinh Thánh.
Dường như có một điều gì đó bên trong mỗi chúng ta luôn trỗi dậy chống lại cái chết. Bởi ta còn quá nhiều điều muốn làm, muốn thấy, muốn sẻ chia. Mấy ai trong chúng ta lại mường tượng về cái ngày cuộc đời mình dừng lại. Ta cứ sống, cứ trôi đi giữa tháng ngày, cứ ngỡ rằng mình có cả một kho thời gian vô tận. Cái chết, vì thế, dường như thật lạ lẫm và phi tự nhiên.
