Tôi không biết từ khi nào, tôi bắt đầu sợ hãi một thứ gì đó không rõ ràng, tôi sợ hãi làn nước, màn sương và cả tâm trí của tôi.
Khi có một suy nghĩ nào đó định hướng tôi nghiên cứu Quỷ học, thì ngay lập tức, một nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu xâm chiếm, buộc suy nghĩ của tôi rơi vào vô định.
Tôi đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa, tôi sợ hãi thứ nào đó trong đầu tôi, hay ngoài sau lưng tôi, lạnh buốt dù xung quanh đầy người và tiết trời ôi bức. Một thứ gì đó, muốn tôi dừng lại những suy tư, hay thói tò mò khó bỏ của tôi.
Lúc này tôi phải trấn tĩnh mình, và nhớ lại giây phút tôi bắt đầu công việc này, sứ mệnh này, lời kêu gọi này, tôi phải đặt hình ảnh Thiên Chúa vào trong tâm khảm, mọi giác quan sẽ quay trở lại, tôi tiếp tục ở hiện tại. Và khi nhớ lại cảm giác vừa rồi, tôi sợ hãi, vì tôi đang chuẩn bị đối mặt với “thứ” gì vậy?
Hay tôi sắp điên loạn, tôi quên mất tôi là ai, tôi làm gì, tôi ngơ ngác với mọi thứ xung quanh, tôi như rơi vào bóng tối vô định, thứ bóng tối thiếu vắng ánh sáng, lạnh lẽo và đơn độc.
Tôi từng biết một vài trường hợp cũng rơi vào vô định như vậy, nhưng họ gọi đó là Xuất thần, một trạng thái buông lỏng hoàn toàn, chắc không phải như tôi, có sợ hãi bủa vây nữa.
Còn tôi thì luôn nghe xung quanh mình những thứ xem chừng rất nhẹ nhàng, nhưng thật ra rất điên loạn như: giết nó đi, chặt đầu nó đi, uống máu nó đi,… đầy thú tính và sự câm phẫn.
