Author

Pao Pevil

Gia đình của tôi theo đạo Phật, tôi cho như vậy, dù rằng tôi chưa bao giờ Quy Y Tam Bảo, cứ hễ có duyên được Quy Y, tôi liền thoái thác mà phân vân, tôi cũng chẳng hiểu phân vân điều gì! Nhưng giờ sau 33 năm tìm kiếm, tôi đã hiểu. Tôi không thuộc về Đạo Phật, nhưng tôi phải hiểu Đạo Phật, đối với tôi Đức Phật là một triết gia vĩ đại nhất (chỉ ở thời của Ngài và vài trăm năm sau đó), khi Đại Thừa phát triển, có lẽ lời Phật thuyết đã vượt ra khỏi “Triết”.

Còn nhỏ tôi thường đi chùa, nhiều ngôi lắm, tôi luôn có một thắc mắc là tại sao trong chùa, lại có thờ những vị Ác thần, các sư gọi đó là Hộ Pháp, không phải Thần để thờ lạy. Chẳng lẽ uy nghiêm của Đức Phật, ánh hào quang của Bồ Tát, “không đủ” để bảo vệ chùa, hộ tâm, hộ niệm, hộ người tu trì và phật tử hay sao? Mà còn đặt những tượng mặt đỏ, răng nanh, đầu sừng,… từ ngoài cửa cho đến chánh điện. Rất nhiều Phật tử đã bái lạy, vuốt tay chân tượng rồi xoa xoa lên đầu, như thể cần sự gia hộ tâm linh nào đó cho họ.

Vậy? Họ cần Phật hơn hay cần Dạ Xoa hơn? Hay cả hai cho tiện, cho chắc cú?

Ma quỷ trong Phật giáo, nếu tu đủ nhiều, làm việc tốt đủ nhiều, cũng có thể ở Địa ngục mà hưởng phước báu như Trời, lúc này ta gọi là Ác Thần, không phải Quỷ vương nữa. Nhưng bản chất vẫn là Quỷ, chỉ là cái ác chưa xuất hiện trở lại thôi. Tôi xin kể một câu chuyện như thế này:

Ở đất nước nọ có một Ủy Ban nhân dân, nơi làm việc của những người đứng đầu xã hội. Nhưng kỳ lạ rằng ở Ủy ban này không có Cảnh sát để bảo vệ trật tự, bảo vệ người dân. Mà thay vào đó là bọn “Đầu gấu”, bọn “Anh chị” đã hứa với Ủy ban là “lương thiện”, bảo vệ người dân, xã hội. Ủy ban này đã tin bọn này hơn cả Cảnh sát, người dân bước vào Ủy ban, sợ hãi trước – chắc chắn sẽ phục tùng sau. Từ đó người dân sợ hãi bọn này hơn cả Ủy ban, hơn cả Cảnh sát. Tôi nghĩ rằng, nếu làm bẻ mặt bọn này, chắc nó lôi ra sau Ủy ban để xử người dân, chứ xử trước Ủy ban, mất việc làm thì sao?

Thời của Đức Phật không có thờ Ác thần, thậm chí thờ tượng còn không được ủng hộ, mà chỉ thờ Bánh xe Pháp luân thôi, sau đó 500 năm, việc thờ Ác thần mới xuất hiện nhiều. Trước đó người tu trì chỉ coi Ma Quỷ là do Tưởng uẩn làm ra mà thôi, xem chúng không có thật tướng mà bỏ qua, chỉ tập trung Thiền định, Cầu nguyện.

  1. Sau 500 năm Phật nhập Niết bàn, theo kinh điển Phật giáo, thời kỳ Chánh pháp sẽ chấm dứt, và sau đó là thời kỳ Mạt pháp. Trong thời kỳ Mạt pháp, Phật pháp sẽ dần bị mai một, và việc tu hành trở nên khó khăn hơn.
  2. Đại thừa Phật giáo xuất hiện sau khi Đức Phật nhập Niết bàn khoảng 500-600 năm. Cụ thể, phong trào Đại thừa bắt đầu hình thành vào khoảng thế kỷ thứ 1 TCN và phát triển mạnh mẽ vào khoảng thế kỷ 1 CN.

Từ hai luận cứ trên, tôi xét thấy khi Đại thừa xuất hiện, cũng là lúc Pháp của Phật bị thay đổi nhiều, lúc này không rõ đâu là lời Phật nói, đâu là lời Đại thừa nói. Có thể cũng từ Đại thừa mà hình thành nên Địa ngục, Địa tạng vương,… Khá trùng khớp với Địa ngục của nhiều tôn giáo khác. Tôi sẽ giữ đây làm câu hỏi, để tôi sẽ đào sâu nghiên cứu nhiều hơn.

Cầu Nguyện

by Pao Pevil

Cầu nguyện với Thánh Michael là một trong những lời cầu nguyện nổi bậc và quan trọng nhất của Công Giáo, để bảo vệ chúng ta thoát khỏi ma quỷ và sự dữ. Nhật ký này để giúp tôi ghi nhớ và hiểu sâu hơn về Thánh Michael, vị Thiên sứ đỡ đầu cho tôi trong những tháng ngày nghiên cứu về Quỷ học.

Trong các tôn giáo độc thần khởi nguồn từ Abraham (Do Thái giáo, Kitô giáo và Hồi giáo), Satan được hiểu vừa là một thực thể ma quỷ, vừa là một biểu tượng của cái ác. Đôi khi là cả hai ý trên cho cùng một câu nói, nhưng tôi đã tách ra làm hai ý chính để triển khai vấn đề, tại đây có thể tôi sẽ nói tóm lược, nhưng sẽ xét rõ hơn từng khía cạnh trong các ghi chép về sau.

Satan không hề đơn độc trong nhiệm vụ tiêu diệt nhân loại. Được ma quỷ tháp tùng, các thần xấu có nhiệm vụ chính yếu là phá hủy đời sống của chúng ta và làm cho chúng ta xa lánh Thiên Chúa.

Khởi Nguyên

by Pao Pevil

Tôi đã xóa hầu hết bài viết cũ của mình, một phần vì chúng đã lỗi thời, một phần vì tôi đã viết quá xa mục đích của mình. Cho nên tôi phải dừng hẳn việc viết bài một thời gian rất dài để định hình lại điều tôi muốn viết, muốn nghiên cứu là gì.

Và tôi sẽ bắt đầu lại tất cả, nhưng công việc mang tính “sứ mệnh” của tôi thì không thay đổ. Việc tôi nghiên cứu Quỷ học, không phải là mới nhưng khi sự nghiên cứu bắt đầu xa rời Thiên Chúa, tôi bắt đầu bị cuốn vào vòng xoáy của ma quỷ, thứ khiến tôi rất khổ sở suốt thời gian qua.

Tôi bắt đầu lại với Đức tin, và tôi như được Thiên Chúa soi sáng, con đường tôi sẽ đi, việc tôi sẽ làm đều rõ ràng, không còn mơ hồ nữa. Tôi đã hiểu rõ công việc của mình, trách nhiệm của mình.

Tôi là đứa con hoang đàng của Chúa, Chúa gọi tôi từ khi còn nhỏ, những phép lạ, sự giáng trần của Đức mẹ,… nhưng tôi chưa hiểu rõ ý Chúa, cho nên tôi đã luôn chối bỏ công việc và phủ nhận sự tồn tại của Thiên Chúa.

Bài học cho việc chối bỏ Đức tin thật quá cay đắng, đau khổ. Bây giờ tôi đã đi qua những gai nhọn, dù thập giá mãi còn trên vai, tôi sẽ bước tiếp, bước theo từng bước mà Chúa đã muốn.

Công việc này sẽ mang đến khổ sở, cô đơn và sự tàn nhẫn của bóng đêm, nhưng ánh sáng vẫn còn trên đầu thì tôi vẫn sẽ tiếp tục, không chùng bước, chậm trễ.

Lạy Chúa của con, khởi nguyên của Ánh sáng và Vạn vật.