Select Page

Lịch sử Trảm Mã trà ở Trung Quốc

Lịch sử Trảm Mã trà ở Trung Quốc

Có thể xem Trung Quốc là cái nôi của trà, vì lịch sử ban đầu Trung Quốc là nước đầu tiên đưa trà vào làm thức uống và đương nhiên sẽ có nhiều giai thoại về trà, trong đó có Trảm Mã trà.

Tương truyền ở núi Vu Sơn (Tứ Xuyên – Trung Quốc), những con ngựa sau khi bị bỏ đói 2 ngày sẽ được thả rong, chạy vào trong rừng trà, nơi có thật nhiều búp non hấp dẫn. Chúng sẽ ăn những búp trà ngon lành cho tới lúc bụng no căng. Khi ngựa đã ăn no, tốp mã phu tập trung chúng lại dẫn xuống khe suối quanh núi. Nước suối ở đây do xác trà rụng xuống nát mủn, nước đặc sánh, màu đen nên được gọi là suối Ô Long. Ngựa vục đầu uống nước suối Ô Long thỏa thích. Sau đó, các mã phu cưỡi ngựa trở về điểm xuất phát. Họ cho ngựa đi nước kiệu đều đều, chậm rãi.

Thời gian đi đường khoảng một ngày, đủ để búp trà trong bụng ngựa thấm với nước suối Ô Long lên men. Về đến nơi đã định, mã phu lập tức giết bầy ngựa, mổ bụng moi trà từ bao tử của ngựa ra, đem đến lò sao tẩm chế biến. Trà đã được ngựa nhai kỹ khỏi phải vò nát, nước suối thấm từ trong bao tử giúp trà giảm độ chát. Trảm mã trà vì vậy có hương vị độc đáo, độ chát vừa phải, chất mát.

Lại có truyền thuyết xuất xứ gắn với Thanh nữ trà

Chuyện kể rằng, có một vị vua kia, mê thích trà hơn mọi thứ khác, nên ngay trong ngự uyển của nhà vua, một vườn trà đã được trồng, và cũng được ướp theo những cách riêng biệt!

Một buổi sáng, nhà vua ra lệnh cho người tỳ nữ, lấy trà vừa đưa vào nhà kho đêm qua, và pha cho nhà vua, sau khi thưởng thức vị trà này xong, nhà vua vô cùng hài lòng vì trong đó một hương vị mới, hoá ra, số trà này đã được mang “mùi vị” của chính người tỳ nữ pha trà, mà đêm hôm trước, vì trời đột nhiên trở lạnh, nàng đã vào ngay đống trà để ngủ cho ấm! Vì nàng đích thực là còn “con gái” nên trà này đã được đặt tên là “Trinh nữ trà”, vì trà đã được ướp với hương vị thơm tho của da thịt và mồ hôi người con gái đồng trinh! Nhà vua sau khi phát giác ra loại trà này, thì “tuyển mộ” thêm con gái, và dĩ nhiên là những cô gái này phải đẹp, còn trinh trắng và không bị những bệnh gây mùi hôi.

Để có thể biết được còn trinh trắng hay không còn, thời ấy, người ta đã nghĩ ra một phương pháp thử để xác định, và phương pháp này ngày nay một số người vẫn dùng để kiểm tra cái chuyện này.

Cho đến một ngày nọ, mấy nàng “trinh nữ” này bị mấy tên nài ngựa, nuôi ngựa “dê”! Và vì bận bịu với cái áp phe ái tình nên mấy gã nài ngựa, nuôi ngựa này thay vì trông chừng ngựa thì lại lo kiếm những chỗ kín đáo để cùng các nàng hú hí nên ngựa tự do ăn sạch vườn trà với những búp trà vừa nhú, mà đáng lẽ sẽ được cắt rồi phơi và ướp!

Sau cơn mê, những anh nài ngựa đi tìm ngựa, thì nhìn thấy ngựa của mình trông coi đang thong thả ăn các cây trà của nhà vua. Đến đây, các anh nài ngựa này chỉ còn chờ nhà vua xử trảm. Thôi thì trước sau gì cũng phải chết, các anh liền cùng nhau khai báo thật là đã vô ý để ngựa ăn với hy vọng mỏng manh may ra sẽ thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Vì nhà vua thuộc loại người đức độ nên cũng nghe theo lời khai báo của những anh nài ngựa này nói, nhưng để ra rõ vấn đề hư thực, nhà vua cho người giết một trong những con ngựa đã ăn vườn trà non này hầu kiểm chứng, thì quả đúng như lời khai của những tay nuôi ngựa nói. Khi nhà vua thấy những búp trà non trong dạ dầy của ngựa đã bị nghiền nát kỹ mà khó thể nào phân biệt được là trà hay các loại cỏ cây khác, khi nhà vua đưa lên ngửi thì tỏa ra một mùi trà non thơm phức khác hẳn những mùi từ trước đến giờ nhà vua đã dùng qua, có lẽ là do nước bọt của loài ngựa pha trộn vào khi nhai.

Sau khi phát giác mùi vị mới lần thứ hai này, nhà vua không những không phạt mà còn thưởng cho những anh nài ngựa, được phép cưới những nàng “trinh nữ” mà nhà vua gọi vào cung để làm công việc ướp trà, và đồng thời ra lệnh cho những anh nài ngựa, mỗi khi có đợt búp trà mới, các anh sẽ phải cho ngựa nhịn ăn một ngày trước, để ngựa ăn toàn là trà mà thôi.

Sau khi đã được ăn no, ngựa sẽ bị trảm ngay tức khắc để trà không bị tiêu hoá, và lấy ra khỏi dạ dày. Lúc đầu, nhà vua giữ kín tung tích bào chế, sau khi nhà vua băng hà, một số người trong cung biết, đem ra phổ biến phương cách, và cũng từ đó mới có cái tên “Trảm Mã Trà”.

About The Author

Pao Pevil

Cuộc sống này đối với tôi là màu đen tối vô tận. Đen tối đó che chở, bảo vệ và tôi tôn thờ nó. Ánh sáng có thể cho chúng ta sự sống, nhưng đêm tối mới cho chúng ta sự vĩnh hằng. Máu thịt tôi là Quỷ dữ, tôi muốn sống với cội gốc của mình. Linh hồn tôi là Bóng tối, tôi muốn là chính tôi.

Leave a Reply

Subscribe

Nhận bài viết, thông tin mới qua Email bằng cách nhập Email của bạn vào ô dưới.

Join 7 other subscribers